Quả thực là ngày trước mình không thích mùa đông chút nào cả. Vì đông đến thì lạnh lắm. Mà mình thì ngại và sợ nhất là cái lạnh. Là con trai, nhưng mình yếu lắm, mỗi lần lạnh là y như rằng tay mình sưng đỏ và rát vì nẻ. Đã thế, da dẻ mình vào mùa đông thì cứ thâm hết cả lại. Mình ngại nhất những buổi phải dậy sớm đi học, ngại nhất những lúc mưa lâm râm mà phải đi học đội tuyển, ngại nhất là phải ngồi học bài trong cái giá lạnh của sương đêm. Và khi ấy, mình ngại và ghét khá nhiều thứ.
Thời gian dần trôi đi, mình đã lớn và suy nghĩ cũng đã khác. Giờ đây mình lại yêu quí mùa đông, vì trong này chỉ có hai mùa thôi. Mùa đông là một đặc quyền mà tạo hóa ban cho khí hậu Miền Bắc. Mấy ngày nay, đọc báo thấy ở Sa pa đang có tuyết, thích thật. Còn hiện tại, khi mà mình đang ngồi viết cái này thì nóng chảy cả mỡ ra. May mà người mình chẳng có giọt mỡ nào.
Mùa đông là mùa của yêu thương, mùa của những người trẻ tuổi. Không chỉ vì đông lạnh, mà đông lạnh thì cần những chàng trai cô gái của độ tuổi 20, vì cái tuổi đó là cái khỏe nhất để vượt qua những cái hắt hơi, sổ mũi khi khí hậu thay đổi.Mà hơn thế, mùa đông còn là mùa để gắn kết những trái tim. Mùa của những cái nắm tay, mùa của những nụ cười tỏa nắng, mùa của bờ vai vững trãi, mùa của những cái ôm dịu dàng.
Một mùa đông mới, và cũng chỉ còn gần một tháng nữa là mình sẽ được về nhà. Thật sự thì không biết là mình có về hay không nữa. Anh mình bảo ở lại ăn Tết, mà mình thì muốn về với bố mẹ, bạn bè. Sẽ còn là những dấu yêu khi mình về và được đắm chìm trong cái lạnh của một mùa đông ngoài Bắc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét