Hồi nãy mình mở kênh VTV và nghe, kênh truyền hình Thanh Hóa. Thích lắm, mình mơ ước từ nhỏ là sau này sẽ được làm việc trong một đài truyền hình, nhất là xuất hiện trong bản tin thời sự. Mỗi lần xem thời sự là mình lại dấy lên một ước ao ấy, dẫu răng mình biết rằng để chen chân vào được đó là cả một vấn đề.
Mình đã kết thúc khóa học PTV – MC bên trường Cao đẳng PTTH2. Một khóa học mà mình không bỏ sót buổi nào. Và khi học ở đó mình nhận ra rằng con đường mình đang đi thật sự chông chênh và còn nhiều vất vả lắm. Lớp học gần 100 người, mà ai cũng tự tin, lại toàn là người TP. Mà các đài truyền hình trong này thì toàn tuyển giọng chuẩn TP hoặc chí ít cũng phải là miền Tây. Với lại họ toàn là những người học bên trường nhân văn và cd ptth 2.
Con đường mình lựa chọn còn dài, vì đó là con đường vòng. Mình học cử nhân văn. Muốn đi dạy thì phải học thêm nghiệp vụ sư phạm, muốn làm báo thì phải học nghiệp vụ báo chí, muốn làm truyền hình thì phải học công tác biên tập và phát thanh viên, MC….Ôi, nói chung là quá nhiều các văn bản, chứng chỉ phụ họa cho cái bằng đại học của mình. Có nhiều khi mình tự hỏi rằng liệu rằng con đường mình đang đi có sai hay không. Giá mà ngày đó mình mạnh dạn đi học cao đẳng PTTH thì có lẽ bây giờ sẽ khác rồi. Nhưng cũng biết đâu được, “đời không như là mơ”, có khi lại chẳng như mình nghĩ. Đâu phải dễ dàng như vậy. Thôi thì ném lao thì phải đuổi theo lao. Cứ cố gằng học tốt cái bằng cử nhân này xong đã, sau đó tính tiếp.
Nhiều khi mình lại cũng thấy thích thích cái nghề gõ đầu trẻ ghê gớm. Mình thấy nghề đó cũng thích hợp với mình, nói nhiều, ít phải vận động, và nhất là dạy Văn nữa. Dạy làm người, cái nghề truyền đạt cảm hứng cho người khác. Ngày xưa mình cũng yêu mến môn Văn, từng là học sinh giỏi Văn thời cấp 2 và cấp 3. Ấy thế mà cũng chẳng có kì thi nào nên hồn, thi HSG thì thất bại thảm hại, thi ĐH thì…hỡi ôi, mình quả là không có duyên với Văn. Nhưng mà tại sao nó cứ đeo bám mình, đùa cợt mình thế chứ nhỉ.
P/s: Trời ơi, thật là đi học cũng không bao giờ bỏ được cái tính "ngựa" của mình. Chụp hình liên tằng tằng mà không biết chán.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét