Tháng 12 về, lòng xốn xang bao nhiêu cảm xúc. Mình nhớ, nhớ lắm những ngày của tháng 12 của cái thời còn đi học, cái thời còn là một cậu học trò ngây ngô, vô tư. Nhớ những ngày mùa đông, gió thổi lạnh buốt cả da thịt và tâm hồn, những ngày mùa đông đi học trong sự giá rét, trong những cơn mưa phùn dai dẳng. Nhớ những lần nói mà miệng như nhả khói, nhớ những lần cóng tay không viết nổi bài…Nhớ, nhớ một mùa đông của thời cấp 3 vô cùng. Thấy nhớ những tối mùa đông học đội tuyển, nhóm đội tuyển Văn có 12 đứa và cô giáo. Chao ôi, nhớ ơi là nhớ. Nhiều khi thấy lòng buồn man mác. Bởi vì, chẳng hiểu vì sao mình lại thuộc kiểu những người yêu vẻ đẹp của quá khứ tới vậy. Mình tự thấy rằng những người luôn hướng về quá khứ, luôn nhớ về những chuyện đã qua chính là người phải chịu nhiều đau khổ và tủi cực. Liệu rằng mình có phải như vậy???
Tháng 12, mùa đông. Ừ, đông tới đấy. Mình cũng thích mùa đông, thế nhưng mình thấy buồn, vì mọi người ai cũng có đôi có cặp, chỉ có riêng mình, lúc nào cũng đơn độc trong cuộc hành trình. Với mình, tình yêu là cái quái gì mà phải đau lòng chứ. Thà cứ cô độc, chỉ mình mình làm, mình mình biết, mình mình cười, mình mình khóc, có sao đâu??? Mình tôn sùng tình bạn hơn cả, mình có nhiều người bạn tốt, họ luôn bên mình, quan tâm mình, lo lắng và chia sẻ với mình mọi buồn vui trong cuộc sống.
Tháng 12, một tháng cuối cùng trong năm. Nhanh vậy, thế là hết một năm nữa rồi. Tuổi trẻ của mình có vẻ như là đang đi qua một cách chẳng mấy ý nghĩa thì phải. Mình tiếc, tiếc lắm. Mình sợ già, sợ sự cô độc. Mình sợ cái cảm giác tâm hồn cứ thế lụi tàn đi, sợ cuộc sống nhạt nhẽo. Nhưng mình cũng chẳng biết làm gì cả. Thời gian trôi, ừ cứ trôi đi vậy. Mình không buông xuôi, nhưng dường như mình đang bế tắc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét