Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

Suy nghĩ về cuộc đời

                Cũng đã hơn hai năm rồi mình chẳng còn phải đạp xe đi học. Trước kia, cứ mỗi sáng sớm là lại đã lục đục dậty đi học, đạp xe, thật mệt. Nhất là những ngày nắng gắt hoặc là những ngày mưa giông. Rồi lên lớp 12, mẹ mua cho mình con xe đạp điện, vì thế mà mình ghẻ lạnh chiếc xe đạp yêu dấu đã gắn bó với mình khá lâu. Ngồi lên con xe đạp điện và cứ thế phóng vèo vèo, ngày nắng cũng như ngày mưa, chẳng ngại ngần gì cả, thích nữa là khác. Và lên đại học, thay vì đạp xe đi học, đi xe đạp điện đi học, thì mình đi bộ và đi xe bus nhiều hơn. Nguyên năm nhất, mình không hề đụng tới cái xe đạp. Mãi tới mấy ngày gần  đây, khi chuyển sang nhà trọ mới, mình lại mới tìm được cái cảm giác của ngày xưa. Đạp xe dưới trời nắng, cứ thế đạp vù vù, cảm giác thích nhất là đạp vào những lúc mát trời hoặc là trời chập tối. Mát mẻ, nhẹ nhàng, thoải mái và nhất là như sống lại của cái tuổi mười bảy, mười tám. Cái tuổi ngây thơ mà chẳng phải suy nghĩ gì cả. Cảm thấy cuộc sống khi đó mới đúng nghĩa là cuộc sống. Còn giờ thì, thời gian thay đổi, suy nghĩ của mình cũng khác, ngay cả chính bản thân mình cũng vậy. Nhiều sự thay đổi đã đến với mình.

                   Đạp xe đi học ở Sài Gòn, thú vị lắm. Vì đường Sài Gòn không gồ ghề như ở quê, có điều Sài Gòn đông người lắm, vì thế mỗi lần sang đường thì phải len lỏi, đợi chờ. Và hơn nữa là quãng đường mình đạp xe đi học nó gấp đôi, gấp ba quãng đường từ nhà mình tới trường cấp 3.


                 Mình tự thấy rằng mình đã thay đổi nhiều quá. Và nếu không có những lần đạp xe đi học của hiện tại thì chắc là mình sẽ quên đi những gì đã qua của ngày xưa. Bản thân mình rất sợ mình thay đổi, mình sợ lắm. Mình sợ đến một ngày mình và người khác sẽ không nhận ra mình nữa. Đi học xa nhà, mọi thứ khác biệt. Mình vẫn đang cố gắng là mình của ngày xưa. Mình sợ bạn bè nói mình thay đổi, khác xưa.

                 
                Mình có một vài sự thay đổi về bề ngoài, cách ăn mặc. Và đặc biệt là cả trong suy nghĩ. Giờ đây mình hay suy nghĩ lung tung, hay liên tưởng, hay suy diễn vớ vẩn. Mình suy nghĩ nhiều, nhiều lắm. Ngay từ ngày học cấp 3 mình đã là người hay nghĩ ngợi, mình biết. Và cũng chính điều đó mà nó chi phối rất nhiều tới cuộc sống của mình. Mình thấy rằng trong cuộc đời này mình chẳng có mấy niềm vui cả. Mọi thứ đều mang tới cho mình những rắc rối và nỗi buồn. Giờ đây thì đêm nào mình cũng nghĩ, có khi ngồi trên xe bus mình cũng nghĩ. Tại sao lại vậy chứ. Giá như mình cứ hời hợt, cứ hờ hững, cứ nông cạn thì có phải là tốt hơn không. Vì như thế này thật sự là mình đang bị bóp nghẹt. Cuộc sống của mình đang ứ đọng, đang dồn cục và đang bế tắc nữa. Mình vui buồn bất chợt. Có khi ngồi một mình, đôi mắt mình cứ nhìn xa xăm rồi lại nghĩ, nghĩ và nghĩ. Có khi đang nô với bạn bè, mình lại im bặt, rồi có khi nằm một mình thì mình lại khóc. Phải chăng mình nhạy cảm quá. Ước gì mình có thể quên ngay mọi thứ. Ước gì mình sẽ buông trôi mọi thứ.

            Và giá như cuộc đời này lúc nào mình cũng có thể cười tươi như lúc chụp hình này thì thật là tuyệt vời. Nhưng mà điều đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra. "Đời là bể khổ". 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét