Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013

Có một thời để nhớ

Định viết từ hôm qua, mà giờ mới viết. Bận quá, sắp thi học kì rồi, tìm tài liệu rồi đọc tham khảo tài liệu cũng mệt nữa. Một tháng nữa là ta sẽ được ôm trọn trong vòng tay của mùa đông yêu dấu, được đắm mình trong những cơn gió lạnh và màn sương dày đặc….

Tháng 12! Tháng của yêu thương tràn về!

     Họp bên hội xong, anh Nhân mời cả đội đi ăn chè. Vui, ngồi nói chuyện với mấy em học khóa dưới, thật là chẳng còn cái ngành nào nên mới phải đường cùng vào ngành văn. Đã thế, những Giáo sư, tiến sĩ của khoa mình thật là… thế nào mà sinh viên cứ rớt các môn ầm ầm….

     Đang ngồi ăn chè và tám chuyện thì trời bỗng chuyển gió, có một màn sương mỏng, y như là tiết trời của mùa đông ngoài Bắc. Mình đắm chìm trong màn sương ấy và thấy ấm lòng biết bao. Đó vốn dĩ là đặc trưng của quê mình, là khí trời quen thuộc với mình, nhất là những năm tháng của tuổi thơ. Chợt mình lại thích cái câu “Sài Gòn cũng có mùa đông”. Mà đúng là như vậy thật. Mùa đông của Sài Gòn không rõ rết như miền Bắc, song cũng có một vài biểu hiện nhẹ. Mấy hôm nay cứ sáng ra và chiều về là trời lại se se lạnh. Gió nhẹ nhàng thổi. Khoác lên mình một chiếc áo khoác mỏng để thấy rằng Đông đã về tới Sài Gòn.


     Quay lại câu chuyện họp hành, ăn chè của anh Nhân xong, mình, Diệu Hiền cùng với Phúc và Phương bên lớp Sư phạm rủ nhau ra KFC của Nowzone ăn gà rán. Phải nói là ngon, mà chủ yếu là để chụp hình. Tạo đủ kiểu rồi cứ thế chụp tí tách. Bắt tội ông Phúc phải ngồi chỉnh sửa, cắt ghép.

     Xong rồi lại xuống dưới đường, vì là chưa thỏa tâm hồn nghệ sĩ nên là lại bắt đầu mở máy và liên hồi vài chục kiểu. Thế là thỏa mãn nguyện vọng của cả nấy người. Khi ra về, mình, Phương và Diệu Hiền cười tươi và phán một câu cho Phúc: Tối nay cố gắng thức trọn đêm để chỉnh sửa anh nha.


     Rồi mình lên xe bus về. Mình lại suy nghĩ, mình vốn thế mà. Cứ im lặng, rồi suy nghĩ, rồi lại tự thấy cuộc đời sao nhiều đau khổ đến thế. Đã nhiều lần mình tự hỏi sao khi chụp hình mình cười tươi vậy? mà trong tâm khảm của mình thì chỉ toàn là những đau thương thôi…Nhưng rồi, mình quay lại với thực tại, mình cũng thấy rằng bạn bè xung quanh mình cũng rất tốt. Vậy nên mình sẽ chia sẻ nhiều hơn, và để dành thời gian để nghĩ về họ chứ không nghĩ lung tung nữa.

Có một thời
Có một thời
Và cũng chỉ có một thời mà thôi……

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét