Thứ Ba, 31 tháng 12, 2013

Tổng kết năm 2013


Cuối năm! Ồ, lại hết một năm nữa rồi à, ta lại bước sang tuổi mới à? Hự hự. Già thêm rồi à. Ôi trời ơi, tại sao lại cứ phải nhìn tuổi trẻ của mình qua đi một cách không níu kéo như thế nhỉ. Chẳng mấy chốc mà lại già mất. Thế là cái tuổi của mình lại xuất hiện với số đầu là con số 2 chứ không phải là con số 1 nữa.

“Em tuổi mười lăm, em tuổi hai mươi
      Đừng để mất một cái gì không hưởng”

            Giờ mới thấy thấm thía câu nói của Xuân Diệu. Đang ở cái tuổi đẹp nhất của đời người mà mình thấy hình như chưa đẹp lắm thì phải…hì hì.

            Bây giờ thì phải xem xem một năm qua mình đã làm được những gì nào.

            Đầu tiên là phải nói tới việc Tết vừa rồi mình về nhà ăn Tết, vui đáo để. Thích nhất cái cảm giác cùng đại gia đình bên Ngoại tập trung ăn uống, nói chuyện, chém gió. Tuy là cậu, dì, mẹ mình thuộc những thế hệ 5x, 6x thế nhưng mà trình độ chém gió thì cứ phải gọi là siêu bão. Ôi, mình cũng chuẩn bị được về nhà và đón một cái Tết bên bố mẹ nữa rồi.

Năm nhất của mình

            Mình nhớ cái hôm mùng 5, mình Hương, Huế, Diệp cùng tập trung ở nhà cậu Lực hát một bữa ra trò, từ 9h sáng tới 3h chiều mà tinh thần vẫn sung. À quên, đang còn cả buổi tối mùng 4 nữa chứ, mình, Hồng “Lân”, Huế, Dương, Giang cũng ăn nhậu bên nhà cậu. Uống bia và sau đó cũng karaoke ngay tại dinh nhà Hương luôn.
        
Chương trình đầu tiên là Tiếp sức mùa thi. Vui và ý nghĩa lắm. Ở đó, mình được gặp những người bạn, người anh, người chị thật vui tính và giàu tình cảm. Chương trình Đông ấm xứ Thanh lần này mình không tham gia được vì bận nhiều thứ, hơi buồn một chút. Nhưng dù sao tình cảm giữa mình và các anh chị, bạn bè bên TSMT vẫn bền chặt.

Năm 2 đây ^^

            Xem nào, tiếp đó là mình đã tham gia lớp học nghiệp vụ PTV – Mc bên trường Cao đẳng PTTH . Mình cũng thu nhận được nhiều bài học kinh nghiệm lắm. Và nhất là nó thỏa ước mơ của mình là sau này mình thích làm việc ở đài truyền hình.

Lớp học PTV - MC của Trường Cao đẳng PTTH 2

            Năm vừa rồi cũng có rất nhiều những “chấn động” trong chuyện tình cảm và những “biến cố” trong học tập. Nhưng mà chẳng sao, mình quan niệm rất rõ trong cuộc sống rằng: “Đời người chỉ có một lần, phải sống thế nào để sau này già rồi khi nhìn lại những gì đã qua thì sẽ mỉm cười chứ không phải là nuối tiếc”. Chính vì thế mình không bao giờ hối hận về những gì mình đã làm.

            Năm 2014, hy vọng sẽ có nhiều điều thú vị và mới mẻ sẽ đến với mình.!

Thứ Năm, 26 tháng 12, 2013

Vô đề

Sắp thi học kì, gần một tuần nữa là thi, vậy mà mình cũng không tập trung vào học được. Mìnhh dành thời gian quá nhiều cho sự suy nghĩ vẩn vơ. Mình chán cuộc sống hiện tại lắm rồi. Mọi thứ đến với mình hình như không mang một ý nghĩa nào thì phải.

Thi học kì xong là mình sẽ được nghỉ Tết, mình quyết định là không ở lại ăn Tết cùng gia đình anh trai. Mình muốn về, mình muốn được cái cảm giác ấm áp và vui vẻ bên gia đình, bên bố mẹ. Một năm rồi, từ tết năm ngoái cơ, mình chưa về nhà lần nào cả. Mình bắt đầu thấy nhớ nhà, và mình sợ mình lớn.

Lớn lên, con người phải suy nghĩ nhiều hơn, và nhiều lúc mình thấy buồn lắm. Mình suy nghĩ nhiều quá thành ra trong người mình luôn ẩn chứa những nỗi buồn mà không thể chia sẻ cùng ai được cả. Giá như mình chỉ dừng lại ở độ tuổi 13, 14 thì tốt biết bao. Khi đó mình tha hồ chơi, không lo nghĩ gì cả. Nước mắt sẽ không rơi nhiều như ngày hôm nay.

Thời gian thì trôi qua nhanh, chưa bao giờ mình thấy dòng chảy của thời gian lại trôi nhanh như thế này. Rồi mai này mình sẽ già. Mình sợ già, vì mình biết rằng cuộc đời này rồi mình sẽ cô độc.

                                 Nắng cứ vàng trên những nẻo đường xưa
                                 Trời cứ xanh hòa vang cùng tiếng gió
                                 Ta im lặng
                                 Bước vào đời mịt tối
                                 Biết khi nào mới tìm được đường ra

Thứ Sáu, 20 tháng 12, 2013

Mơ ước xa vời từ thời còn bé

     
    Hồi nãy mình mở kênh VTV và nghe, kênh truyền hình Thanh Hóa. Thích lắm, mình mơ ước từ nhỏ là sau này sẽ được làm việc trong một đài truyền hình, nhất là xuất hiện trong bản tin thời sự. Mỗi lần xem thời sự là mình lại dấy lên một ước ao ấy, dẫu răng mình biết rằng để chen chân vào được đó là cả một vấn đề.

      Mình đã kết thúc khóa học PTV – MC bên trường Cao đẳng PTTH2. Một khóa học mà mình không bỏ sót buổi nào. Và khi học ở đó mình nhận ra rằng con đường mình đang đi thật sự chông chênh và còn nhiều vất vả lắm. Lớp học gần 100 người, mà ai cũng tự tin, lại toàn là người TP. Mà các đài truyền hình trong này thì toàn tuyển giọng chuẩn TP hoặc chí ít cũng phải là miền Tây. Với lại họ toàn là những người học bên trường nhân văn và cd ptth 2.


      Con đường mình lựa chọn còn dài, vì đó là con đường vòng. Mình học cử nhân văn. Muốn đi dạy thì phải học thêm nghiệp vụ sư phạm, muốn làm báo thì phải học nghiệp vụ báo chí, muốn làm truyền hình thì phải học công tác biên tập và phát thanh viên, MC….Ôi, nói chung là quá nhiều các văn bản, chứng chỉ phụ họa cho cái bằng đại học của mình. Có nhiều khi mình tự hỏi rằng liệu rằng con đường mình đang đi có sai hay không. Giá mà ngày đó mình mạnh dạn đi học cao đẳng PTTH thì có lẽ bây giờ sẽ khác rồi. Nhưng cũng biết đâu được, “đời không như là mơ”, có khi lại chẳng như mình nghĩ. Đâu phải dễ dàng như vậy. Thôi thì ném lao thì phải đuổi theo lao. Cứ cố gằng học tốt cái bằng cử nhân này xong đã, sau đó tính tiếp.


      Nhiều khi mình lại cũng thấy thích thích cái nghề gõ đầu trẻ ghê gớm. Mình thấy nghề đó cũng thích hợp với mình, nói nhiều, ít phải vận động, và nhất là dạy Văn nữa. Dạy làm người, cái nghề truyền đạt cảm hứng cho người khác. Ngày xưa mình cũng yêu mến môn Văn, từng là học sinh giỏi Văn thời cấp 2 và cấp 3. Ấy thế mà cũng chẳng có kì thi  nào nên hồn, thi HSG thì thất bại thảm hại, thi ĐH thì…hỡi ôi, mình quả là không có duyên với Văn. Nhưng mà tại sao nó cứ đeo bám mình, đùa cợt mình thế chứ nhỉ.

P/s: Trời ơi, thật là đi học cũng không bao giờ bỏ được cái tính "ngựa" của mình. Chụp hình liên tằng tằng mà không biết chán.

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013

Có một thời để nhớ

Định viết từ hôm qua, mà giờ mới viết. Bận quá, sắp thi học kì rồi, tìm tài liệu rồi đọc tham khảo tài liệu cũng mệt nữa. Một tháng nữa là ta sẽ được ôm trọn trong vòng tay của mùa đông yêu dấu, được đắm mình trong những cơn gió lạnh và màn sương dày đặc….

Tháng 12! Tháng của yêu thương tràn về!

     Họp bên hội xong, anh Nhân mời cả đội đi ăn chè. Vui, ngồi nói chuyện với mấy em học khóa dưới, thật là chẳng còn cái ngành nào nên mới phải đường cùng vào ngành văn. Đã thế, những Giáo sư, tiến sĩ của khoa mình thật là… thế nào mà sinh viên cứ rớt các môn ầm ầm….

     Đang ngồi ăn chè và tám chuyện thì trời bỗng chuyển gió, có một màn sương mỏng, y như là tiết trời của mùa đông ngoài Bắc. Mình đắm chìm trong màn sương ấy và thấy ấm lòng biết bao. Đó vốn dĩ là đặc trưng của quê mình, là khí trời quen thuộc với mình, nhất là những năm tháng của tuổi thơ. Chợt mình lại thích cái câu “Sài Gòn cũng có mùa đông”. Mà đúng là như vậy thật. Mùa đông của Sài Gòn không rõ rết như miền Bắc, song cũng có một vài biểu hiện nhẹ. Mấy hôm nay cứ sáng ra và chiều về là trời lại se se lạnh. Gió nhẹ nhàng thổi. Khoác lên mình một chiếc áo khoác mỏng để thấy rằng Đông đã về tới Sài Gòn.


     Quay lại câu chuyện họp hành, ăn chè của anh Nhân xong, mình, Diệu Hiền cùng với Phúc và Phương bên lớp Sư phạm rủ nhau ra KFC của Nowzone ăn gà rán. Phải nói là ngon, mà chủ yếu là để chụp hình. Tạo đủ kiểu rồi cứ thế chụp tí tách. Bắt tội ông Phúc phải ngồi chỉnh sửa, cắt ghép.

     Xong rồi lại xuống dưới đường, vì là chưa thỏa tâm hồn nghệ sĩ nên là lại bắt đầu mở máy và liên hồi vài chục kiểu. Thế là thỏa mãn nguyện vọng của cả nấy người. Khi ra về, mình, Phương và Diệu Hiền cười tươi và phán một câu cho Phúc: Tối nay cố gắng thức trọn đêm để chỉnh sửa anh nha.


     Rồi mình lên xe bus về. Mình lại suy nghĩ, mình vốn thế mà. Cứ im lặng, rồi suy nghĩ, rồi lại tự thấy cuộc đời sao nhiều đau khổ đến thế. Đã nhiều lần mình tự hỏi sao khi chụp hình mình cười tươi vậy? mà trong tâm khảm của mình thì chỉ toàn là những đau thương thôi…Nhưng rồi, mình quay lại với thực tại, mình cũng thấy rằng bạn bè xung quanh mình cũng rất tốt. Vậy nên mình sẽ chia sẻ nhiều hơn, và để dành thời gian để nghĩ về họ chứ không nghĩ lung tung nữa.

Có một thời
Có một thời
Và cũng chỉ có một thời mà thôi……

Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

Suy nghĩ về cuộc đời

                Cũng đã hơn hai năm rồi mình chẳng còn phải đạp xe đi học. Trước kia, cứ mỗi sáng sớm là lại đã lục đục dậty đi học, đạp xe, thật mệt. Nhất là những ngày nắng gắt hoặc là những ngày mưa giông. Rồi lên lớp 12, mẹ mua cho mình con xe đạp điện, vì thế mà mình ghẻ lạnh chiếc xe đạp yêu dấu đã gắn bó với mình khá lâu. Ngồi lên con xe đạp điện và cứ thế phóng vèo vèo, ngày nắng cũng như ngày mưa, chẳng ngại ngần gì cả, thích nữa là khác. Và lên đại học, thay vì đạp xe đi học, đi xe đạp điện đi học, thì mình đi bộ và đi xe bus nhiều hơn. Nguyên năm nhất, mình không hề đụng tới cái xe đạp. Mãi tới mấy ngày gần  đây, khi chuyển sang nhà trọ mới, mình lại mới tìm được cái cảm giác của ngày xưa. Đạp xe dưới trời nắng, cứ thế đạp vù vù, cảm giác thích nhất là đạp vào những lúc mát trời hoặc là trời chập tối. Mát mẻ, nhẹ nhàng, thoải mái và nhất là như sống lại của cái tuổi mười bảy, mười tám. Cái tuổi ngây thơ mà chẳng phải suy nghĩ gì cả. Cảm thấy cuộc sống khi đó mới đúng nghĩa là cuộc sống. Còn giờ thì, thời gian thay đổi, suy nghĩ của mình cũng khác, ngay cả chính bản thân mình cũng vậy. Nhiều sự thay đổi đã đến với mình.

                   Đạp xe đi học ở Sài Gòn, thú vị lắm. Vì đường Sài Gòn không gồ ghề như ở quê, có điều Sài Gòn đông người lắm, vì thế mỗi lần sang đường thì phải len lỏi, đợi chờ. Và hơn nữa là quãng đường mình đạp xe đi học nó gấp đôi, gấp ba quãng đường từ nhà mình tới trường cấp 3.


                 Mình tự thấy rằng mình đã thay đổi nhiều quá. Và nếu không có những lần đạp xe đi học của hiện tại thì chắc là mình sẽ quên đi những gì đã qua của ngày xưa. Bản thân mình rất sợ mình thay đổi, mình sợ lắm. Mình sợ đến một ngày mình và người khác sẽ không nhận ra mình nữa. Đi học xa nhà, mọi thứ khác biệt. Mình vẫn đang cố gắng là mình của ngày xưa. Mình sợ bạn bè nói mình thay đổi, khác xưa.

                 
                Mình có một vài sự thay đổi về bề ngoài, cách ăn mặc. Và đặc biệt là cả trong suy nghĩ. Giờ đây mình hay suy nghĩ lung tung, hay liên tưởng, hay suy diễn vớ vẩn. Mình suy nghĩ nhiều, nhiều lắm. Ngay từ ngày học cấp 3 mình đã là người hay nghĩ ngợi, mình biết. Và cũng chính điều đó mà nó chi phối rất nhiều tới cuộc sống của mình. Mình thấy rằng trong cuộc đời này mình chẳng có mấy niềm vui cả. Mọi thứ đều mang tới cho mình những rắc rối và nỗi buồn. Giờ đây thì đêm nào mình cũng nghĩ, có khi ngồi trên xe bus mình cũng nghĩ. Tại sao lại vậy chứ. Giá như mình cứ hời hợt, cứ hờ hững, cứ nông cạn thì có phải là tốt hơn không. Vì như thế này thật sự là mình đang bị bóp nghẹt. Cuộc sống của mình đang ứ đọng, đang dồn cục và đang bế tắc nữa. Mình vui buồn bất chợt. Có khi ngồi một mình, đôi mắt mình cứ nhìn xa xăm rồi lại nghĩ, nghĩ và nghĩ. Có khi đang nô với bạn bè, mình lại im bặt, rồi có khi nằm một mình thì mình lại khóc. Phải chăng mình nhạy cảm quá. Ước gì mình có thể quên ngay mọi thứ. Ước gì mình sẽ buông trôi mọi thứ.

            Và giá như cuộc đời này lúc nào mình cũng có thể cười tươi như lúc chụp hình này thì thật là tuyệt vời. Nhưng mà điều đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra. "Đời là bể khổ". 

Thứ Ba, 10 tháng 12, 2013

Chỉ mỗi mình mình hiểu

Hôm nay mình xuống chỗ anh, cũng phải gần 2 tháng rồi mình mới xuống. Cũng phải thôi, vì mình bận học, học sáng, học chiều rồi học cả tối. Hơn nữa còn tham gia các hoạt động rồi họp hành đủ kiểu. Và nhất là làm bài thi 30%. Phải nói là mệt, rất mệt. Nhưng mình vẫn cố gượng gạo. Tự nhiên mình thấy cô giáo mình nói đúng. Có những lúc phải sắp xếp cả việc ốm đau. Đang bận rối tinh đầu óc lên thì làm sao có thể để ốm được, thế là đành hẹn cái ốm vào một dịp khác vậy.

Anh mình đã xây nhà xong, dọn đồ đạc xong, nói chung là đã tươm tất. Lần trước mình về thì mới làm được cò mỗi cái móng. Nhanh quá. Mình thì chẳng giúp được gì cả. Mình vốn vậy, hình như mình vô dụng quá thì phải. Ngay từ hồi ở nhà thì mình cũng chẳng giúp được gì cho bố mẹ. Mình buồn, buồn nhiều lắm.

Thỉnh thoảng anh chị gọi điện lên hỏi cuối tuần có về không, nhưng quả thực là mình rất bận học. Bận kinh khủng luôn, việc học chồng chất lên nhau. Mình sợ nếu không sắp xếp về được thì anh chị lại nghĩ là mình có vấn đề gì, vì thế mình đành cúp môn thể dục để về. Nhưng mà cũng về sáng hôm thứ 7 rồi chiều chủ nhật đi. Chả làm được gì, tốn tiền, mất thời gian.

Hôm nay anh mình nhậu. Không sao cả, đó là điều bình thường của đàn ông. Mình thì không biết nhậu. Chán. Cứ uống vào là mình sẽ ói ra ngay lập tức. Nhiều lúc mình thấy thật buồn cười. Những nhà khác thì mấy đứa con trai cứ sợ anh nó không cho uống, cấm đoán việc uống rượu. Còn riêng nhà mình, không chỉ anh trai mà ngay cả bố mình, đôi khi cũng khuyến khích mình nên biết uống rượu. Nhưng mà mình không uống được. Và thực ra là cũng chẳng muốn uống.

Anh mình, một người đàn ông từng trải, rất đàn ông và cũng vô cùng tâm lí. Mình thì trái ngược với anh, mình ít nói, nói ít, không mạnh mẽ, mình chưa từng trải nhiều. Thế nhưng mình cũng là đứa biết điều, dù sao mình cũng là người học Văn, cũng sâu sắc chứ đâu phải là một đứa vô tâm hời hợt.

Mình buồn, mình ý thức sâu sắc được bản thân mình. Mình cũng khổ tâm lắm mà. Một nỗi đau khổ mà có lẽ chẳng ai thông cảm và hiểu nổi.

Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Mái ấm

Gia đình, hai tiếng thân thương ấy luôn được khắc sâu trong tim mỗi người. Gia đình là nguồn cội, là nơi gắn bó với ta từ thưở mới lọt lòng. Ở đó có cha, mẹ người đã sinh thành và dưỡng dục ta nên người, ở đó ta có anh chị để sẻ chia tâm sự. Quả thực gia đình có một vai trò lớn đối với từng cá nhân.


Không chỉ có một gia đình hạnh phúc, tôi còn tự hào về một đại gia đình bên ngoại nhà mình. Ở đó có ông bà ngoại, có các chú dì, cậu mợ và các em. Còn nhớ mỗi lần có công việc gì là cả đại gia đình lại quây quần bàn bạc, đó là việc của người lớn. Còn chúng tôi, khi đó đang là những đứa trẻ, chưa nghĩ được nhiều, chỉ thấy đó là lúc mấy anh chị em tha hồ chơi đùa. Nhớ nhất là những ngày Tết, tất cả các thành viên trong đại gia đình lại quây quần bên mâm cỗ thịnh soạn, ấm cúng. Nói cười vui vẻ, vì đó là khi tụ họp đầy đủ nhất. Tôi có một người dì lấy chồng xa, vì thế một năm cũng chỉ vào được dăm ba bận, còn có các anh chị đi học, đi làm xa nữa. Cho nên cơ hội đông đủ là rất ít, chỉ có ngày Tết mới sum vầy trọn vẹn.

Mỗi một lần ngồi bên mâm cơm ấm cúng có đầy đủ ông bà, bố mẹ, các cậu, các chú, các dì và các anh chị em là tôi lại thấy tự hào và may mắn biết bao. Những phút giây ý ngĩa và ấm cúng đấy đã nhen nhóm, đã thắp sáng hơn nữa tình yêu gia đình trong tôi.

Tôi đi học  xa nhà hơn hai nghìn cây số, một năm cùng lắm thì cũng chỉ được  về nhà có hai lần, hè và Tết. Vừa rồi, tôi mới về quê ăn Tết với gia đình, thật hạnh phúc biết nhường nào. Đúng ngày mồng Hai Tết, tất cả con cháu trong gia đình tập trung về nhà ngoại tôi. Vui. Nhưng lại thấy thiếu vắng, một niềm vui không trọn vẹn, bởi lẽ cái Tết năm nay, và cũng là từ nay về sau sẽ thiếu vắng ông ngoại tôi. Đôi mắt bà ngoại nặng trĩu nỗi buồn, các dì và mẹ tôi cũng thế. Nỗi đau bị mất đi người cha, thiếu vắng một chỗ dựa tinh thần thì làm sao có thể bù đắp được chứ.

Con Giai cả nhà chị gái đầu

Đi học  xa nhà, có người bảo tôi nên ở lại đón một cái Tết Sài Gòn xem cảm  giác thế nào. Nhưng tôi nghĩ là không, bởi vì ngày Tết chính là lúc đại gia đình tôi bên nhau, là lúc được yêu thương, được nhận tiền mừng tuổi dẫu rằng tôi đã lớn. Họp mặt đông đủ vào ngày mồng Hai Tết chính là một truyền thống, là nếp nhà của đại gia đình tôi. Cho nên tôi có thể không về hè, còn Tết thì chắc chắn là phải có mặt ở nhà rồi. Về quê ăn Tết mới thấy đủ những dư âm của cuộc đời, mới hiểu được ý nghĩa của hai tiếng gia đình, và cũng là thể hiện lòng biết ơn, sự thành kính với ông bà, cha mẹ.

Năm sau, hứa hẹn lại sẽ là một cái Tết đoàn viên ý nghĩa. Thấy tự hào về gia đình mình biết bao!!!

Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

Viết cho một mùa đông

           
Mình đã có quá nhiều những dòng cảm xúc khi đông tới, ừ, vì mình thích mùa đông, mình nhớ mùa đông. Ở trong Sài Gòn chẳng có mùa đông, chẳng có một chút gì gọi là dư âm của mùa gió lạnh. Mình cũng từng than thở rất nhiều vì mình nhớ mùa đông ngoài Bắc lắm. Có quá nhiều kỉ niệm với mùa đông khiến cho mình yêu nó và nhớ nó hơn.

              Quả thực là ngày trước mình không thích mùa đông chút nào cả. Vì đông đến thì lạnh lắm. Mà mình thì ngại và sợ nhất là cái lạnh. Là con trai, nhưng mình yếu lắm, mỗi lần lạnh là y như rằng tay mình sưng đỏ và rát vì nẻ. Đã thế, da dẻ mình vào mùa đông thì cứ thâm hết cả lại. Mình ngại nhất những buổi phải dậy sớm đi học, ngại nhất những lúc mưa lâm râm mà phải đi học đội tuyển, ngại nhất là phải ngồi học bài trong cái giá lạnh của sương đêm. Và khi ấy, mình ngại và ghét khá nhiều thứ.

             Thời gian dần trôi đi, mình đã lớn và suy nghĩ cũng đã khác. Giờ đây mình lại yêu quí mùa đông, vì trong này chỉ có hai mùa thôi. Mùa đông là một đặc quyền mà tạo hóa ban cho khí hậu Miền Bắc. Mấy ngày nay, đọc báo thấy ở Sa pa đang có tuyết, thích thật. Còn hiện tại, khi mà mình đang ngồi viết cái này thì nóng chảy cả mỡ ra. May mà người mình chẳng có giọt mỡ nào.

             Mùa đông là mùa của yêu thương, mùa của những người trẻ tuổi. Không chỉ vì đông lạnh, mà đông lạnh thì cần những chàng trai cô gái của độ tuổi 20, vì cái tuổi đó là cái khỏe nhất để vượt qua những cái hắt hơi, sổ mũi khi khí hậu thay đổi.Mà hơn thế, mùa đông còn là mùa để gắn kết những trái tim. Mùa của những cái nắm tay, mùa của những nụ cười tỏa nắng, mùa của bờ vai vững trãi, mùa của những cái ôm dịu dàng.

            Một mùa đông mới, và cũng chỉ còn gần một tháng nữa là mình sẽ được về nhà. Thật sự thì không biết là mình có về hay không nữa. Anh mình bảo ở lại ăn Tết, mà mình thì muốn về với bố mẹ, bạn bè. Sẽ còn là những dấu yêu khi mình về và được đắm chìm trong cái lạnh của một mùa đông ngoài Bắc.

Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

Ừ, tháng 12


       Tháng 12 về, lòng xốn xang bao nhiêu cảm xúc. Mình nhớ, nhớ lắm những ngày của tháng 12 của cái thời còn đi học, cái thời còn là một cậu học trò ngây ngô, vô tư. Nhớ những ngày mùa đông, gió thổi lạnh buốt cả da thịt và tâm hồn, những ngày mùa đông đi học trong sự giá rét, trong những cơn mưa phùn dai dẳng. Nhớ những lần nói mà miệng như nhả khói, nhớ những lần cóng tay không viết nổi bài…Nhớ, nhớ một mùa đông của thời cấp 3 vô cùng. Thấy nhớ những tối mùa đông học đội tuyển, nhóm đội tuyển Văn có 12 đứa và cô giáo. Chao ôi, nhớ ơi là nhớ. Nhiều khi thấy lòng buồn man mác. Bởi vì, chẳng hiểu vì sao mình lại  thuộc kiểu những người yêu vẻ đẹp  của quá khứ tới vậy. Mình tự thấy rằng những người luôn hướng về quá khứ, luôn nhớ về những chuyện đã qua chính là người phải chịu nhiều đau khổ và tủi cực. Liệu rằng mình có phải như vậy???

      Tháng 12, mùa đông. Ừ, đông tới đấy. Mình cũng thích mùa đông, thế nhưng mình thấy buồn, vì mọi người ai cũng có đôi có cặp, chỉ có riêng mình, lúc nào cũng đơn độc trong cuộc hành trình. Với mình, tình yêu là cái quái gì mà phải đau lòng chứ. Thà cứ cô độc, chỉ mình mình làm, mình mình biết, mình mình cười, mình mình khóc, có sao đâu??? Mình tôn sùng tình bạn hơn cả, mình có nhiều người bạn tốt, họ luôn bên mình, quan tâm mình, lo lắng và chia sẻ với mình mọi buồn vui trong cuộc sống.

Tháng 12, một tháng cuối cùng trong năm. Nhanh vậy, thế là hết một năm nữa rồi. Tuổi trẻ của mình có vẻ như là đang đi qua một cách chẳng mấy ý nghĩa thì phải. Mình tiếc, tiếc lắm. Mình sợ già, sợ sự cô độc. Mình sợ cái cảm giác tâm hồn cứ thế lụi tàn đi, sợ cuộc sống nhạt nhẽo. Nhưng mình cũng chẳng biết làm gì cả. Thời gian trôi, ừ cứ trôi đi vậy. Mình không buông xuôi, nhưng dường như mình đang bế tắc.

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

...

Hãy mặc kệ những chút dư âm
đời cứ trôi qua dù là lặng lẽ
ừ, dịu dàng
nhưng dễ chịu biết bao.

Chán ngấy những tình yêu
mà lòng người cứ nghĩ vơ nghĩ vẩn
dẫu rất cần trong cuộc đời bất tận
nhưng qua rồi xin hãy cứ ngủ yên

Đêm gió thổi, bỗng lòng se sắt lại
sao cứ tìm những thứ đã xa ta
tại sao chứ? Ôi cuộc đời đau đớn
cứ hết buồn rồi lại thức ngẩn ngơ


Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

Những người phụ nữ tôi yêu

                Thế là cũng đã 2 năm xa nhà rồi, đã 2 dịp 20 – 10 không được ở nhà chúc mừng mẹ. Bây giờ nhà chỉ có mỗi bố và mẹ, thỉnh thoảng có chị gái và anh rể vào chơi. Cũng may là chị mình sinh em bé rồi, cuối tuần hoặc ngày lễ là 2 vợ chồng lại đưa vào chơi với ông bà ngoại. Vì thế bố và mẹ cũng bớt hiu quạnh hơn. Mình thì lại lên chức cậu rồi. Hehe.

                Mẹ mình giờ cũng đã bước qua tuổi 50, đã ở dốc bên kia cuộc đời, đáng lẽ là phải ở nhà sum vầy với con cháu. Thế nhưng hàng ngày mẹ vẫn phải đạp xe đi chợ để lo cho gia đình và nuôi mình ăn học.

                Mẹ mình là người phụ nữ giàu nghị lực, bản lĩnh và quyết đoán. Trải qua biết bao vui buồn của cuộc đời, phải gánh vác cả công việc bên nội, ngoại. Tất cả đều một tay mẹ gánh vác, lo toan. Bố mình thì rất hiền, ít nói, vì thế mọi công việc đều do mẹ phải tự thân vận động.

                Có thể nói cuộc đời mẹ là đày dãy những nỗi buồn và nỗi lo. Mà có lẽ mình là người khiến mẹ lo lắng và buồn long nhất. Mình tự ý thức được điều đó. Nhiều khi mình chỉ ước rằng mình đừng được sinh ra trên cõi đời này thì tốt biết bao. Hoặc chí ít là là mình không phải bố mẹ sinh ra thì có lẽ cuộc đời mẹ đã ít buồn hơn rồi. Mình cũng đau lắm, mẹ cũng khổ tâm lắm. Từ khi ý thức được điều đó, mình luôn cố gắng học tập tốt, nhưng mình biết sẽ chẳng bao giờ khỏa lấp được nỗi buồn trong lòng mẹ.

                Mình không biết nói thế nào nữa. Mình không dám nói là mẹ đúng hay là đã sai trong chuyện xây dựng gia đình cho chị gái. Ngày đó mình nhớ là chị khóc nhiều lắm, mẹ khóc, bố và mình cũng khóc. Cũng có thể nói là mẹ đã từng trải rồi, ít nhiều thì mẹ cũng biết được cái gì tốt, cái gì không tốt cho chị. Và lại mẹ mình cũng thương chị mình nhiều lắm mà. Tình yêu, ừ thật khó nói, sống với nhau mà chưa hề có tình cảm gì thì cũng khó. Thế nhưng rồi cũng phải thấy rằng vợ chồng sống với nhau là bằng tình nghĩa cơ mà. Và dù sao thì giờ chị cũng đang hạnh phúc mà. Cuộc sống ai chẳng phải  lo toan, có mặt ày mặt kia.Khách quan mà nói thì như thế là cũng ổn rồi. Với lại chị đã có một cu cậu hai tuổi rồi. Lại là bé trai nữa nên khỏi phải lo.

                Chị gái mình, một người phũ nữa hiền lành, chịu thương chịu khó. Chị cũng đã từng trải qua những năm tháng khó khan củ cuộc sống gia đình.Khi chị còn nhỏ gia đình mình cũng vất vả lắm, vì thế có thể nói chị là người khổ nhất trong ba anh chị em. Mình thì sinh sau đẻ muộn nên cũng được gọi là sướng.

                Chị mới tốt nghiệp lớp 12 thì phải đi làm xa nhà. Ngày chị đi, mẹ mình vẫn đi chợ, thế nhưng mình biết là mẹ đã khóc nhiều lắm. Ngày chị đi lấy chồng, mẹ lại khóc, anh mình và mình cũng khóc. Đôi mắt chị cũng buồn lắm. Cuộc đời chị cũng đã trải qua biết bao nỗi buồn, nhưng có lẽ chị là một người mạnh mẽ, mạnh mẽ như chính mẹ mình vậy.

                Anh rể mình hiền lắm, cũng ít nói nữa. Nói chung là giống bố mình. Và mình cũng nhìn thấy cuộc đời của chị rồi cũng sẽ như những gì mẹ mình đã trải qua.

                Mẹ và chị, có lẽ đó là hai người phụ nữ mạnh mẽ và là những người mình yêu quí nhất trong cuộc đời này.

Nhớ mùa đông

          Mùa đã bắt đầu bước sang Đông. Trời bắt đầu nổi những cơn gió mang theo chút se lạnh, nền trời cũng không còn trong xanh, cao vời vợi nữa. Thay vào đó là một màu xám xám, lúc nào cũng như trời sắp mưa.

            Chỉ mới là bắt đầu thôi, nhưng khi Đông đến, người ta chào đón nó nồng nhiệt lắm, bằng cách là thi nhau diện những chiếc áo ấm đủ các kiểu mốt ra đường, các cặp đôi yêu nhau thì tha hồ bày tỏ tình cảm, nào là mặc áo đôi, nào là nắm chặt bàn tay nhau, nào là ôm nhau tình tứ nhưng vẫn rất kín đáo ở những chiếc ghế đá công viên. Chỉ khổ cho những người vẫn còn độc thân, nhìn người ta tình tứ bên nhau mà thấy chạnh lòng. Đã thế, Đông lại lạnh, thành ra là càng khao khát có một người ở bên nhiều hơn.

            Ngày xưa, cứ mỗi độ Đông về là nó thích lắm. Vì khi đó sẽ được diện những chiếc áo ấm đi học, ngủ thì cứ gọi là tuyệt vời, cứ cuộn tròn trong chăn và nằm tới sáng, nhiều khi dù sắp tới giờ vào học nhưng cũng chẳng muốn dạy. Nhớ những mùa đông gió thổi vù vù, lạnh tới cắt da cắt thịt, nó đạp xe đi học mà gió cứ táp vào mặt, xe chuyển bánh chậm chạp. Lạnh đấy, nhưng khi tới trường thì trong người cũng toát mồ hôi.

            Nhớ cả những buổi tối mùa đông học đội tuyển, mỗi đứa một cái bánh mì rồi cứ thế ngồi gặm, nói chuyện huyên náo. Có hôm trời mưa lắt phắt, lạnh lắm nhưng vẫn cứ đi học đều đều. 7 – 8h tối mới về, giờ nghĩ lại thấy thích vô cùng.



            Nhớ những ngày đông được nghỉ học, hoặc là ở nhà ngủ, hoặc là lại sang nhà Huế chơi, nếu không thì bạn bè trên lớp cũng tụ tập đi luộc ngô, luộc khoai…Vui lắm, những ngày tháng như thế có lẽ sẽ chẳng bao giờ quay lại lần thứ hai. Đôi khi nó cứ nằm nghĩ lại rồi lại tự mỉm cười, thấy vui vì dù sao nó cũng có một miền kí ức đẹp tới vậy.

            Bây giờ thì trong Sài Gòn không có hai chữ mùa Đông, Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa – nắng mà thôi. Vì thế nó rất nhớ những cơn gió lạnh buốt, nhớ những hạt mưa lăn phăn, nhớ cả cá cảm giác buổi sáng ngồi co ro trong bếp lửa ăn sáng rồi đi học nữa. Nhớ và nhớ nhiều lắm.
          

            Có vẻ như nó là người “sùng cổ” thích những cái gì đã thuộc về quá khứ thì phải. Bởi trong đầu nó mọi thứ của “ngày xưa”, “ngày ấy” bao giờ cũng hiện về đầy đủ và mang những xúc cảm mãnh liệt nhất.

Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Thương lắm, Bão lại về

          Ti vi, đài báo lại đang bắt đầu đưa tin về một cơn bão. Mình chẳng biết là cơn bão số mấy nữa. Nhưng nghe nói là nó đang đổ bộ và gây thiệt hại lớn cho miền Trung.

            Hôm trước, gọi điện về nhà, mẹ nói là đang gặt. Mình nhớ ngày xưa vào thời điểm này, nhà mình gặt, trời mưa. Lúa gặt về rồi chất đống ở đó, không vò được mà phơi cũng không được. Khổ nhất là đang phơi mà trời mưa, chạy rất nhọc. Mưa kéo dài thì còn khổ nữa, có khi lúa mọc mầm hết cả lên.

            Đi học xa nhà, giờ nghĩ lại mới thấy nỗi khổ của người nông dân, nỗi khổ của bố mẹ mình. Ngày xưa, mình rất ít khi phải ra đồng, có khi còn chẳng biết nhà mình làm ruộng ở những chỗ nào nữa. Đôi khi cũng muốn được ra đồng giúp đỡ bố mẹ, giúp bố vác lúa và thồ lúa về nhà. Nhưng khổ nỗi, mình yếu quá làm không nổi. Vẫn biết rằng bố mẹ thương mình và cũng buồn về mình nhiều lắm…Nhưng biết làm sao chứ?! Vì thế mình luôn cố gắng học tập thật tốt. Và giờ thì cũng đã đi được một phần nào con đường dẫn tới tương lai của mình rồi. 


Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

Viết cho tháng 10

         
Sáng ngủ dạy, mở laptop lên facebook mới chợt nhận ra là đã bước sang tháng Mười rồi cơ đấy. Đông đã về thật rồi. Cái khoảnh khắc của tiết trời cuối Thu đầu Đông mới dễ chịu và tuyệt vời làm sao. Trên nền trời không còn là những tia nắng, những cơn gió đã bắt đầu thổi nhưng cũng không mạnh mẽ cho lắm. Hình như người ta vẫn gọi là gió heo may thì phải. Chỉ một chút lành lạnh thôi, nhưng hẳn sẽ là thích lắm.

            Tháng Mười, một con số đẹp, mở đầu cho một mùa Đông lạnh giá. Cái mùa mà nhiều người ghét mà cũng khá nhiều người thích. Những cụ già, em nhỏ thì sẽ là rất ghét khi Đông về, còn lũ choai choai thì thích lắm, vì tha hồ mà tung tăng với người yêu, tình cảm cũng từ đó mà nhân lên gấp đôi. Nói gì thì nói, mùa Đông tới là hợp nhất với chàng và nàng. Vì khi đó được bày tỏ tình cảm với nhau một cách tình tứ nhất, lãng mạn nhất. Còn với những đứa đang độc thân như mình, mặc dù là cô đơn giữa cái mùa giá rét này nhưng cũng không hẳn là mình ghét mùa Đông. Mình cũng rất yêu mùa Đông đấy chứ, mình cũng nhớ mùa Đông rất nhiều. Nhớ những lần rửa mặt, đánh răng mà như là nhét cả một nắm đá lạnh vào miệng, nhớ cả những bếp lửa hồng…….

            Tháng mười rồi, 4 tháng nữa là mình sẽ được nghỉ Tết, và thế là lại gói ghém hành trang về quê ăn Tết với gia đình, bạn bè. Thèm lắm rồi cái cảm giác cả gia đình ngồi quây quần bên nhau, nhớ cả thằng cháu nhỏ của mình nữa. Mình còn nhớ Tết năm ngoái mình đi là nó mới biết bò, hôm trước gọi điện về thấy mẹ nói nó biết đi rồi, đang ê a tập nói. Nhớ…..Tết về là hai cậu cháu có thể tung tăng đi chơi được rồi. Hehe. Thích quá!!!


Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013

Tết Trung thu

             Mùa Trung thu thứ 2 xa nhà. Cô đơn lắm, lạc lõng lắm. Chẳng còn nhìn thấy ánh trăng vàng rực và to tròn trên bầu trời chốn quê cũ nữa. Ngồi trong nhà trọ, ngước mắt lên trời cũng chẳng thấy gì cả. Buồn lắm.
           
            Thực ra thì ngày tết Trung thu khi mình còn ở nhà mình cũng vẫn chưa hiểu hết được giá trị của nó. Đó là cái Tết đoàn viên. Cứ đến trung thu là mình lại cùng mấy  đứa bạn, mấy đứa con nít đi chơi, mình còn tự làm cả đèn lồng nữa. Vui lắm.

            Nhớ cả cái Tết trung thu năm 2009 nữa. mình với Huế, Mai Hương, Diệp, cùng nhau đi xe đạp khắp làng, cười đùa thoải mái, vô tư. Cái ngày đó vui thật, cứ gác chuyện học hành qua hết một bên, bây giờ thì đứa nào đứa nấy cũng đã bước được cả hai chân vào cổng trường đại học, cao đẳng rồi. Cũng hơn hai mươi rồi. Tết trung thu có lẽ lại đang xa dần với cái tuổi thơ bé bỏng.

            Mình nhớ cả tết trung thu mình đi chơi với nhóm bạn thân hồi cấp 3 nữa. Cùng nhau đạp xe xuống nhà Đoàn Giang và cùng liên hoan một bữa. Đầm ấm lắm.

            Tết trung thu năm nay mình chẳng ăn bánh trung thu. Cũng buồn với tủi thân. Vì cũng chẳng có ai để mà chia sẻ cùng.


Thứ Hai, 16 tháng 9, 2013

Tết Trung thu cho em

            Đi xuống mái ấm Thiện Duyên huyện Củ Chi với Hội SVTH tại TPHCM mới thấy được vẫn còn đó rất nhiều những người cần sẻ chia. Từ đó mới thấy rằng may mắn lớn nhất của con người không phải là xinh đẹp, nhiều tiền… mà chính là được sinh ra đầy đủ và bình thường như bao người khác. Có một gia đình đầy đủ đã là hạnh phúc lắm rồi.

            Thật sự thấy xúc động và thương những em nhỏ, cụ già ở trong đó. Anh mắt ngây thơ, non dại ấy làm gì có tội chứ. Nhìn các em vui chơi, vô tư mà sao thấy xót xa và thương cảm thấy vậy. Ai mà chẳng muốn sinh ra bình thường để được vui chơi, làm những điều mình thích. Và cuộc đời cũng không phải ai cũng được cầm cái bánh may mắn trên tay. Thật đúng như Nam Cao nói “Hạnh phúc là một cái chăn, người này ấm thì người kai lạnh”.



Thứ Hai, 2 tháng 9, 2013

Quảng Xương 1 trong trái tim tôi

Cùng với Lam Sơn, Đào Duy Từ, Hàm Rồng, Lương Đắc Bằng…trường THPT Quảng Xương 1 của tôi là một ngôi trường giàu thành tích về việc dạy và học. Là trường huyện, nằm trên quốc lộ 1A thuộc Thị trấn Quảng Xương, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa, trong suốt 50 năm qua, trường đã bồi dưỡng biết bao nhân tài cho đất nước.

Trước đây, với tôi cụm từ Quảng Xương 1 là một cái gì đó đẹp lắm và cũng khó gần lắm. Bởi tuy chỉ là trường huyện, nhưng điểm tuyển sinh vào trường cũng khá cao. Và tôi chỉ nghe các anh chị nhắc tới Quảng Xương 1 như là một nền giáo dục tốt nhất của tỉnh Thanh. Tôi còn nhớ như in cái cảm giác của một ngày tháng 6 đầy nắng và gió, tôi cùng đứa bạn thân đạp xe đi mua hồ sơ để thi vào trường, khi đó, trong tôi là cả một niềm mơ ước và khát khao cháy bỏng. Khát khao sẽ được trở thành học sinh của ngôi trường mến yêu này. Tôi và đứa bạn thân cũng cùng nhau đi mua hồ sơ để dự thi vào trường chuyên Lam Sơn, với môn chuyên là môn Văn. Nhưng cuối cùng, vì một lí do đặc biệt nên tôi không dự thi Lam Sơn mà chỉ thi tại điểm thi Quảng Xương 1.

Sau bao hồi hộp, lo lắng tôi biết tin mình trúng tuyển vào trường với số điểm khá hài lòng. Lúc đó trong tôi là cả một niềm vui sướng vô cùng, hạnh phúc vô cùng. Ba năm học tại mái trường Quảng Xương 1 đã để lại trong tôi biết bao kỉ niệm đẹp tươi và bao bài học quí giá. Và nếu được gói gọn tình cảm của mình vào một chiếc bản đồ thì Quảng Xương 1 trong tim tôi sẽ có rất nhiều chấm nhỏ đáng nhớ.

1: Cổng trường.

Cổng trường là chấm nhỏ đầu tiên mà tôi rất ấn tượng. Bởi đó có thể được gọi là chiếc cổng trường “độc nhất vô nhị” tại tỉnh Thanh Hóa. Cổng trường được xây kiên cố, vững chắc, to đẹp, và đặc biệt là có chạy chữ bằng đèn Led liên tục, khiến cổng trường bao giờ cũng là điểm chú ý cho những người đi qua. Trước cổng trường là những hàng cây cảnh được trồng thẳng lối, xanh đẹp, trông như một công viên thu nhỏ. Cái cổng ấy cũng ấn tượng với tôi lắm, vì đã có lần tôi đi học muộn và bị nhốt ở ngoài, nhưng thật may mắn là thầy Hiệu trưởng kính yêu đã cho tôi vào. Nhớ lại cảm giác lúc ấy là sợ sệt vì theo thường lệ là học sinh đi học muộn thì sẽ không được vào trường

2: Lớp học C7

Là con trai, nhưng tôi lại đặc biệt yêu thích môn Văn, bởi vậy ngay từ đầu tôi đã lựa chọn khối C là khối thi đại học của mình. C7, là một lớp chuyên khối C, chỉ có 8 đứa con trai mà tới 36 đứa con gái. Nhưng quả thực là vui lắm. Tại lớp học C7 tôi đã có rất nhiều kỉ niệm đáng nhớ. Lớp học C7 của tôi nằm ngay tại tầng 2, phía bên tay phải từ cổng trường đi vào và ở cầu thang thứ hai (bên cạnh phòng lấy nước) đi lên. Đến năm lớp 12 thì chuyển sang học tại phòng đối diện với Văn Phòng. Có thể nói rằng dưới sự chỉ đạo của cô giáo chủ nhiệm Bích Hồng, C7 là một tập thể đoàn kết, vững mạnh và nền nếp nhất trường. Trong học tập, C7 cũng đứng trong top đầu của trường, trong đợt thi học sinh giỏi Tỉnh, lớp C7 có số lượng giải nhiều nhất trường, trong đó có nhiều giải Nhất, giải Nhì, đặc biệt lớp trưởng Bùi Sĩ Hùng dưới sự dìu dắt, bồi dưỡng của cô Trần Cẩm Ngà đã đem về cho nhà trường giải Nhì quốc gia môn Lịch sử. Trong kì thi Đại học, C7 có nhiều bạn đạt 20 điểm trở lên, trong đó bạn Bùi Văn Trọng là thủ khoa của trường Học viện chính trị quân sự, vinh dự được nhận giải Hoa trạng nguyên của TW Đoàn.


3: Văn phòng đoàn.(Phòng phát thanh).

Không phải là cán bộ Đoàn, nhưng tôi lại có thể ra vào văn phòng Đoàn một cách thoải mái. Vì tôi làm bên công tác phát thanh của trường trong suốt 2 năm học 11 và 12. Tôi còn nhớ khi đó tôi cùng làm với Lan Phương T1, Thủy T3, các bạn đều học sau tôi 1 khóa. Tôi chịu trách nhiệm trong chuyên mục phát bài hát sinh nhật vào thứ tư và thứ sáu hàng tuần. Lúc nào cũng vậy, tôi luôn phải đến sớm để phát bài hát vào lúc đầu giờ, cũng như là xin ra chơi sớm hơn để kịp phát bài hát vì giờ ra chơi của trường chỉ có 5 phút. Có thể thấy rằng mục phát thanh của trường rất hay và ý nghĩa. Vì đó là những phút giây thư giãn, thoải mái sau mỗi giờ học, và cũng là nơi gửi gắm những tình cảm của tuổi học trò mới lớn.

4: Sân thể dục, nhà tập đa năng

Tôi rất lười và không hề thích học thể dục chút nào. Nhất là lại học thể dục vào những tiết 4, tiết 5 của những ngày hè, hay là những ngày mùa đông giá rét. Khi đó thì ngại ơi là ngại. Nhưng bây giờ tôi lại thèm được trở về sân thể dục ấy một lần. Nhớ lắm những bài tập thể dục với thầy Hưng, những bài học quốc phòng với thầy Định. Mà ngày ấy các thầy bao giờ cũng ưu tiên tôi vì tôi vừa ngoan lại hay giúp các thầy trong công việc ghi chép và tính toán. Năm lớp 12 tôi còn đạt giải 3 trong kì thi Học sinh giỏi môn Quốc phòng của thầy Định. Kết quả tổng kết của tôi là 9,9. Vui ghê gớm. Không chỉ có sân thể dục rộng rãi, trường còn đầu tư xây dựng nhà tập đa năng để đảm bảo học thể dục và tổ chức các sự kiện trong những ngày thời tiết xấu.

 5. Thư viện.

Tôi tin rằng có những bạn học tại trường nhưng chưa bao giờ đặt chân lên thư viện một lần. Còn tôi nói chung là lên thư viện tương đương với những giờ học chính trên lớp. Năm lớp 10 thì chúng tôi thường lên thư viện đọc báo hay tạp chí, thỉnh thoảng có tìm một vài tài liệu phục vụ cho việc học. Lên lớp 11 và 12 thì tôi thường xuyên lên thư viện, nhất là giai đoạn ôn luyện đội tuyển và ôn thi Đại học, thư viện là nơi tốt nhất để tôi tự học. Năm lớp 11 tôi ở đội tuyển Địa, năm lớp 12 tôi xin chuyển sang đội tuyển Văn của cô Mai Hương, ngoài ra tôi còn thi học sinh giỏi môn Quốc phòng nữa nên cô Nga và cô Hà thư viện đều biết. Mỗi lần mượn tài liệu là các cô lại ưu tiên. Thỉnh thoảng có lên mạng tìm tài liệu thì lại nhờ các cô in hộ cho. Khi thi xong tôi rất nhớ thư viện, có khi không có gì cũng đi xuống nói chuyện với các cô cho vui.

6. Phòng họp tổ Văn.

Hiếm có một học sinh nào mà được vào phòng họp tổ của các thầy cô. Riêng tôi thì tôi lại được vào cả phòng họp tổ Văn, tổ Sử - Địa – Công dân và cả tổ Sinh nữa. Đó là nơi các đội tuyển được các thầy cô cho vào để tự học. Ý thức của những bạn học đội tuyển rất cao, vì thế rất ít khi nói chuyện hay làm việc riêng. Khi nào căng thẳng quá thì ghé sang các đội tuyển khác một tí rồi lại về. Có lần sang tổ Sinh chơi, thầy Thuận bắt gặp, thầy hỏi: “Đố bay mà tìm được câu thơ mà có cả Sinh lẫn Văn”. Tôi vừa cười vừa đáp lại : thưa thầy “Yêu nhau và sinh con đẻ cái” thầy ạ. Đó là câu thơ trong bài Đất Nước của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm. Thật sự là có rất nhiều những kỉ niệm khi đi học đội tuyển. Nhất là những buổi học tối, có ngày học chính buổi sáng, buổi chiều học thêm, tối ở lại học đội tuyển. Mệt nhưng lại vui. Nhớ cả cái ngày 20-11 cả đội tuyển Văn đạp xe lên nhà cô Phượng chơi. Rất xa, mãi ở Đông Hương hay Đông Sơn gì đó. Có đi mới thấy được nỗi vất vả của cô. Quãng đường từ nhà cô tới trường không gần chút nào, vậy mà cô vẫn đi dạy vào những buổi tối. Và từ đó cũng thấy được tình cảm của thầy cô dành cho học sinh lớn đến nhường nào. Vẫn nhớ như in câu nói : “Tết nay là không có chơi bời đâu nhá. Coi như năm nay không có Tết đi, năm sau chơi bù” của cô Mai Hương. Mãi tới 28 Tết đội tuyển mới được nghỉ, đã thế lại còn cầm trên tay hàng chục đề Văn, mỗi đề là 3 câu. Về đến nhà là lăn vào viết. Chỗ nào trong nhà cũng thấy Văn là Văn.

7. Ghế đá, cây cổ thụ.

Mấy cái ghế đá chỗ mấy cây cổ thụ to, cao trước Văn phòng luôn là chỗ ngồi lí tưởng của học sinh lớp C7. Mỗi khi đi học thêm buổi chiều là lại ngồi ở đó, mỗi khi đi học đội tuyển là ngồi ở đó. Hẹn hò nhau cũng ra đó ngồi. Vì ở đó rất mát, nhiều người qua lại, tha hồ mà nhìn ngắm, mà chuyện trò.

Sân trường một ngày đầy nắng

Sẽ còn rất nhiều những kỉ niệm, những chấm tròn đáng nhớ khi nghĩ về mái trường Quảng Xương 1 thân yêu. Với tôi, được học ở trường là một niềm vinh dự lớn, một niềm tự hào lớn. Vì ở đó là nơi đã nuôi dưỡng tôi trên con đường tri thức, nơi cho tôi gặp những người Thầy, người Cô, người bạn đặc biệt không bao giờ quên. Giờ đây tôi lại tiếp tục trên con đường nhà giáo, dẫu biết sẽ gặp nhiều khó khăn, nhưng nhìn thấy các thầy cô trong lòng tôi lại càng thấy mến yêu con đường mình lựa chọn. Yêu lắm mái trường Quảng Xương 1 thân thương !!!

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

Ngày xưa ơi!

Nó bất giác nghe được từ phòng dưới vọng lên những tiếng nhạc quen thuộc của mấy bài hát mà nó đã từng rất yêu thích: “cánh đồng tuyết”, “một vòng trái đất”, “mưa sao băng”…Nó lặng người đi và chú ý lắng nghe những ca khúc ngọt ngào đó, thỉnh thoảng cao hứng nó còn nhẩm theo lời bài hát nữa. Nó bắt đầu sống với những kỉ niệm của hai, ba năm trước, cái thời mà nó đang còn đi học, đang còn được tụ tập trò chuyện với mấy đứa bạn thân…

Chợt biết bao kỉ niệm ùa về trong nó, làm nó xúc động biết bao. Nhớ về ngày trước mà nó thấy thật hạnh phúc, và nó cũng đã có một tuổi thơ cực kì tươi đẹp bên đám bạn cùng tuổi. Những buổi trưa hè nó vẫn thường đội đầu trần qua nhà Huế chơi, kiểu gì sang đó cũng bắt gặp diệp và Mai Hương. Cũng như nó, Diệp và Mai hương cũng chẳng bao giờ ngủ trưa, đơn giản rằng sang nhà Huế bọn nó sẽ được nô đùa thoải mái. Và chúng thường rủ nhau ra vườn bưởi chơi, rất mát và ngập tràn tiếng ve, tiếng chim hót

Thỉnh thoảng bọn nó lại tụm lại nghe nó hát. Vui thật. Có khi cả đám lại cười òa lên. Chúng vẫn không quên trao tặng nhau những câu nói hài hước. Trong đám bạn chơi thân với nhau, Huế là đứa nổi bật hơn cả, vì Huế là người sôi nổi, vui tính, hài hước nhất đám. Chính thế mà mọi người yêu quí đặt cho cái tên là “ Huế mộng mơ”.

Tiếng nhạc bỗng dưng tắt khiến nó như bị vỡ mộng,nó lại trở về với hiện tại. Cuộc sống đã thay đổi rồi. Nó đã là sinh viên đại học rồi, sống xa nhà, xa bạn bè. Và cũng bốn, năm tháng nay nó chưa được trò chuyện huyên náo với mấy đứa bạn thân như ngày xưa. Thỉnh thoảng vẫn hay lên facebook hay nhắn tin qua điện thoại, nhưng nó vẫn thấy lòng buồn man mác. Nhiều khi nó còn khóc thầm nữa. Nước mắt rơi không phải vì yếu đuối, mà vì nó thấy tiếc, thấy nhớ những tháng ngày đã qua…

Con tàu tuổi thơ đã xuất bến từ lâu mà sao nó vẫn trông ngóng một điều gì đó. Thật khó hiểu ?!

Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

Chỉ là nỗi nhớ

 Lâu lắm rồi nó mới cảm nhận được mùi vị quê hương, mùi đất, mùi rơm rạ bốc lên hơi nồng. Cái nắng đầu hạ đã bắt đầu lộ rõ. Nắng cùng với ve kêu  khiến ai nấy cũng vui mừng chào đón hạ về!

Nhớ lại ngày bé nó vẫn thường hay rủ mấy đứa bạn cùng xóm ra ruộng lúa gặt rồi để chơi, lùa nhau, cười đùa vui vẻ lắm. Cảm giác khi đó thích thú vô cùng. Trời xế chiều, cái nắng đã dịu bớt, nền trời chỉ còn là một màu đỏ của hoàng hôn, cơn gió mùa hạ khẽ thổi mang về những mát lành của sự sống. Thôn quê được người ta yêu mến cũng chính vì thế.

Xa quê hương, và nhất là lại sống ở mảnh đất Sài Thành hoa lệ này khiến nó không khỏi nhớ về hình bóng quê nhà. Nhớ, nhớ lắm! Rồi mai này nó sẽ về quê hay lại như bao người khác, trưởng thành rồi thì lại bị níu chân bởi những cám giỗ của đồng tiền…Nó ngẩn ngơ suy nghĩ ?


Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

Người bạn thân trong cuộc đời (1)

           Người bạn quan trọng nhất trong cuộc đời không hẳn đã là người luôn đi cùng bạn, mà đó là người luôn quan tâm và an ủi khi bạn yếu mềm nhất. Khoảng cách, vị trí cách xa nhau không là gì cả nếu đó là một tình bạn chân thành và đáng quí. Luôn quan tâm, thỉnh thoảng nhắn một vài tin nhắn, một cuộc điện thoại cũng có thể tiếp thêm sức mạnh cho nhau. Tình bạn chân chính được xây dựng từ trái tim và cảm xúc từ cả hai phía.

            Có lẽ mình đã may mắn hơn nhiều người vì mình có được những người bạn tốt trong cuộc đời. Tuy là giờ ít có dịp gặp nhau hơn, vì mình thì học trong thành phố HCM còn bọn bạn thì lại cùng nhau ra Hà Nội, nhưng không sao, thình thoảng lên face vẫn chat chít nói chuyện. Vui, ôn lại toàn là những kí ức của tuổi thơ, của một thời học sinh cấp 3. Thật là nhớ những buổi cả nấy đứa được nghỉ học rồi tụ tập ở nhà Huế nói chuyện, cùng nhau cười đùa, kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện trên đời mà chẳng bao giờ biết chán. Nhớ những lần Huế làm trò cười, nhớ những lần chọc chị Diệp….Có rất, rất nhiều những kỉ niệm sẽ tồn tại trong lòng cả nấy đứa và đi đến cuối cuộc đời.

1.      Huế - một người hay nói, vui vẻ nhất đám:


Là một cô em họ nhưng lại hơn mình một tuổi, nhà khá gần nhau, đi bộ chắc khoảng 3 phút là đến. Từ ngày bé đả chơi với nhau, lớn lên lại càng thân hơn nữa. Đặc biệt là từ ngày học cấp 3 vì cùng học cùng trường với nhau, luôn chờ nhau đi học và cùng nhau đi về. Những ngày hè trời nóng hay những ngày đông giá lạnh cũng luôn cùng nhau đi học. Chúng ta cùng chung một sở thích đó là thích học môn Văn, thích làm nhà báo…. Vui vẻ, luôn làm người khác cười, dường như đó đã là xứ mệnh của Huế thì phải. Dẫu biết rằng có rất nhiêu điều Huế dấu kín trong lòng về chuyện gia đình…, cũng muốn chia sẻ, nhưng lại thôi. Không sao cả, lúc nào cũng thấy Huế nghị lực và nở nụ cười rạng rỡ trên môi là được rồi. Cuộc đời vốn không dễ sống như ta tưởng. Nếu là một cuộc đời êm đềm thì có lẽ cũng không hay lắm vì khi đó ta sẽ không nhận ra giá trị của cuộc sống và những thứ mà ta đang sở hữu. Cố lên nhé cô bạn tốt. Hy vọng chúng ta sẽ sớm gặp lại trong thành phố HCM này một ngày không xa nhé. Hehe ^ ^

2.      Mai Hương – em gái nhà cậu.


Càng lớn lại càng xinh gái đấy Hương ạ, không biết là đã để ý anh nào chưa nữa. Kén lắm thôi. Mà cũng gần ra trường rồi nhờ, không biết là cậu mợ có “tống cổ” cô vào đây không nữa. Vào đây cũng tốt mà, cuộc sống rất thoải mái, không bon chen tới mức giống như ở Hà Nội đâu. Cô là người vô tư, hồn nhiên nhất đám, có gì nói nấy. Và là người ít có tâm trạng nhất cả đám. Như thế thì mới thoải mái mà sống được, chứ mà cứ nội tâm như chị Diệp thì khổ lắm, mọi chuyện đều dấu kín trong lòng cũng không phải là một biện pháp hay. Mà chắc là vô tư, không suy nghĩ nhiều nên trông cô mới xinh gái và và trẻ thế đấy. Học ra trường đi rồi khăn gói vào đây với anh và chị Hồng nhà cô nhá.

3.      Diệp – người chị họ.


Thật sự mà nói thì chúng ta ít có dịp gặp nhau, tại vì hồi học cấp 3 chị học một trường, em học một trường, nhưng có lẽ chúng ta lại là người có nhiều kỉ niệm nhất đấy. Nhớ nhất là những lần đi chăn trâu ấy nhờ, ngày đó còn nhỏ, suốt ngày cưỡi trên lưng trâu đi khắp cánh đồng, chỗ nào cũng biết. Đúng là con nít, vô tư và hồn nhiên lắm thôi. Giờ nghĩ lại thấy sao mà nó đẹp đến thế chứ. Trong cả đám chơi thân với nhau, chị là người ít nói nhất, sống nội tâm nhất, em cũng biết điều đó, và thỉnh thoảng em cũng hay trò chyện, chia sẻ với chị. Đợt Tết em về cũng chỉ gặp chị được có 1 lần, nói chuyện cũng không được nhiều lắm. Thấy nhớ những lần ngày xưa sang nhà chị ăn bòng bòng, rồi hai đứa đi lấy hoa sen…Cũng có nhiều kỉ niệm chứ nhờ. Chắc là chị  không vào Nam sống đâu nhỉ. Hẹn gặp chị trong dịp Tết lần này nhé!

Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2013

Tiếp sức mùa thi Ga Sài Gòn 2013


              Có những thứ trong cuộc đời chợt đến rồi chợt đi, có những người sống hơn nửa đời người mà vẫn chưa tìm được lẽ sống cho riêng mình. Có những người khi đã bước sang dốc bên kia của cuộc đời mới chợt nhận ra rằng mình đã phí hoài tuổi trẻ, thấy hối hận vì có những điều mà khi còn trẻ vẫn chưa thực hiện được, và rồi luôn khao khát một lần được hồi xuân, được quay về cái tuổi 20 để cháy hết mình, để tận hưởng những gì đẹp nhất của cái tuổi xuân xanh ấy. Chẳng thế mà nhà thơ Xuân Diệu đã hơn một lần kêu gọi:

“Em tuổi mười lăm, em tuổi hai mươi
    Đừng để mất một cái gì không hưởng”
Hay:
“Sống toàn tim, toàn trí, sống toàn hồn
    Sống toàn thân và thức nhọn giác quan”

            Đúng là cuộc sống có biết bao điều để ta nâng niu trân trọng. Có thể bạn thích bức tượng tạc chân dung một vị thần công lí, người khác lại thích bức tranh “Mùa thu vàng” của Lêvitan, người thứ ba thì lại yêu mến những nốt nhạc dịu nhẹ của Sô Panh. Còn với tôi, tôi luôn gìn giữ những khoảnh khắc đẹp nhất của cuộc đời, và xem đó như là một báu vật mà Thượng Đế đã ban tặng cho riêng mình.

            Cuộc sống của tôi không nhiều mấy những niềm vui, tôi tự nhận thấy vậy, có lẽ là do tôi quá nhạy cảm chăng. Không biết nữa, nhưng với tôi mọi giây phút được sống đều mang một ý nghĩa rất lớn. Bởi thế tôi luôn cố gắng làm sao để có thể sống trọn từng giây phút của cuộc đời mình. Mùa hè này là mùa hè đầu tiên tôi xa gia đình, xung quanh tôi không phải là những hạt lúa vàng rực, những cây rơm rạ phủ khắp mặt đường, mà tôi đang sống giữa cả một biển người tại thành phố mang tên Bác. Sống xa gia đình thích thật, tự do mà, muốn làm gì thì làm, nhưng…đôi lúc cũng thấy buồn, thấy thiếu vắng cái gì đó thân quen, gần gũi. Bởi vì ở nơi đây toàn là “người lạ”.

Mùa hè đầu tiên mình tham gia các hoạt động tình nguyện
            Mùa hè này cũng là mùa hè đầu tiên tôi tham gia hoạt động xã hội, đó là chương trình “Tiếp sức mùa thi” (TSMT) do “Hội sinh viên Thanh Hóa tại Thành phố Hồ Chí Minh” tổ chức. Ngay từ lúc nhận được thông tin hoạt động của chương trình, tôi đã rất nóng lòng và nhanh tay đăng kí tham gia. Rồi cái ngày đi phỏng vấn để được làm tình nguyện viên (TNV) chính thức cũng đã đến, tôi may mắn được chọn và là thành viên của Trạm Ga Sài Gòn. Thực sự mà nói thì lúc đầu tôi cũng hơi bỡ ngỡ, có chút gì đó lạc lõng, bởi vì tôi là nhân vật mới, hầu hết các anh chị và các bạn trong đội Ga Sài Gòn đều đã biết nhau từ trước, vì họ đã tham gia Hội từ lâu rồi. Nhưng rồi tôi cũng nhanh chóng bắt nhịp được với mọi người, vì học Văn mà, cho nên vấn đề giao tiếp đối với tôi chẳng khó khăn gì.

            Tôi còn nhớ như in cái buổi tối ra quân đầu tiên, tất cả các thành viên trong đội Ga Sài Gòn đều có mặt đầy đủ, ngồi thành vòng tròn dưới ánh trăng vàng rực của những ngày tháng 6. Vui cười hết cỡ, và tôi chắc chắn một điều rằng khi đó tất cả mọi người cũng hồi hộp như tôi thôi, tất cả đều mong đợi tới phút giây tàu về và tiếp sức được cho những thí sinh đầu tiên. Tôi không may mắn vì sau ba ngày trực tôi mới tiếp sức được cho một bạn đầu tiên, nhưng dù sao thì cảm giác của tôi khi dó cũng thật tuyệt vời, tự nhiên lại thấy hãnh diện và tự hào đến lạ thường. Và cũng từ đó mà tôi có động lực, có nhiệt huyết hơn. Vào thời gian cao điểm, có ca trực tôi giúp đỡ được tới 14  bạn thí sinh. Nhưng niềm vui hơn cả là khi tôi gặp những em đến từ Thanh Hóa, cũng không hiểu tại sao nữa, nhưng khi đó tôi thấy lòng vui lắm, có lẽ vì đó là đồng hương, là một chút gì đó rất gần gũi với tôi. Mỗi lần gặp các em đến từ Thanh Hóa, tôi không quên nói với các em rằng: “Sau này bạn có thể tham gia Hội sinh viên Thanh Hóa bất cứ lúc nào”.

Nhớ những buổi tối cùng nhau ngồi tâm sự
            Tôi nhớ cả những bữa ăn tập thể, tất cả mọi người, không kể là Thành Đoàn, sinh viên Thanh Hóa hay Hội đồng hương Nam Định, tất cả đều rất thân mật, gần gũi, quây quần bên nhau như bữa cơm gia đình. Cái cảm giác ấy vui lắm, ấm lòng lắm. Có lẽ vì tình người mà cơm cũng trở nên ngon hơn. Rồi cả những cây kem mát lạnh với giá chỉ 3000 đồng, những quả chôm chôm, hoặc là những bạn đi muộn phải chịu phạt, hoặc là những ai được lên báo phải mua. Vui thật.

            Nhớ nhất là vào những buổi đêm, mọi người ngồi hát cho nhau nghe, kể bao nhiêu là thứ chuyện trên đời. Khi đó tôi thấy mình như bé lại, y như cái thời trẻ con ấy. Bao nhiêu câu chuyện thời con con nít bắt đầu được các “nhà thơ”, “nhà văn” kể ra một cách mạch lạc và vô cùng hóm hỉnh, thú vị. Nào là những lần đi học cấp 1 sợ mấy đứa làng bên đánh cho nên phải đi đường tắt của anh Tùng. Câu chuyện bắt chuồn chuồn cho cắn vào rốn để biết bơi của chị Dung, những buổi chăn bò trên bờ đê của Huệ Lê, hay cả sở thích kì lạ của chị Lệ: thích nhìn nhà người khác cháy. Nhiều, nhiều lắm những câu chuyện của các tình nguyện viên ga Sài Gòn. Để rồi giờ đây khi sắp kết thúc một mùa tiếp sức tất cả đều thấy nhớ, thấy xúc động.

            Hồi nãy lên face book thấy chị Lệ viết: “tuyệt đối đừng ai nhắc đến chữ kết thúc chiến dịch nữa nhé. Ta là ta không thích bị buồn đâu”. Tự nhiên tôi cũng thấy lòng mình thấp thoáng nỗi buồn, chiến dịch “Tiếp sức mùa thi 2013” đang dần khép lại. Sẽ không còn những buổi tối ngồi hát ở sân ga, không còn những buổi đêm ngồi chờ tàu, cả cái cảm giác được trở về tuổi thơ khi nghe các anh chị hồi tưởng và kể lại kí ức ngày bé. Có lẽ không riêng gì tôi mà tất cả các tình nguyện viên trạm ga Sài Gòn nói chung và cả Hội sinh viên Thanh Hóa tại Thành phố Hồ Chí Minh nói riêng sẽ nhớ, sẽ khắc ghi trong lòng những kỉ niệm đẹp của mùa tiếp sức này. Và riêng tôi đã tự hứa với mình rằng năm sau lại sẽ tiếp tục tham gia chương trình “Tiếp sức mùa thi” do Hội sinh viên Thanh Hóa tại Thành phố Hồ Chí Minh tổ chức.

Thứ Hai, 1 tháng 7, 2013

Viết cho người yêu cũ

Những ngày còn học lớp 12, thỉnh thoảng mấy đứa bạn thân có hay hỏi tớ về chuyện tình cảm của chúng nó. Tớ gạt phắt đi, đang học, đừng yêu đương gì cả, sau này thi rớt hối hận không kịp đâu. Thế rồi chúng nó cười vào mặt tớ vì vẫn còn cái quan niệm cổ hủ đó. Đôi khi tớ cũng thấy mình lạc lõng vì bằng tuổi tớ chúng nó có đôi có cặp hết, mà duy chỉ tớ là vẫn cô đơn thôi.

Thế rồi đến những ngày cuối cùng của lớp 12, tớ lại đã yêu. Mà người tớ yêu không phải là ai khác mà lại chính là cậu. Người mà tớ chưa hề gặp lần nào. Cũng chẳng biết mặt nhau nữa. Chúng ta chỉ biết nhau qua mạng xã hội. Và thế là cứ tối tối tớ lại chờ đợi tin nhắn của ái đó, rồi mới học bài.

Ngày tớ tạm rời xa bố mẹ, tạm rời xa ngôi nhà mình đã sống suốt 18 năm, tạm rời xa mảnh đất đã có quá nhiều kỉ niệm vui buồn cùng một tuổi thơ nhiều màu sắc, tớ một mình đặt chân tới mảnh đất phồn hoa hơn, huyên náo hơn: Sài Gòn. Sài Gòn khi ấy với tớ là một miền đất hứa, đặc biệt lắm. Dẫu chẳng phải nơi tớ sinh ra nhưng biết đâu nó lại sẽ là nơi tớ gắn bó suốt phần đời còn lại của mình. Tớ chẳng ngại xa, tớ cũng chẳng sợ bơ vơ hay lạc lõng, vì khi đó tớ tin sẽ có cậu luôn ở cùng tớ.

Thế rồi cuộc đời nào phải một giấc mơ. Hiện thực vẫn cứ đầy những nước mắt và đau khổ. Chúng ta chẳng kịp cùng nắm tay bước qua những con phố Sài Gòn, chẳng cùng nhau ngồi lại một chiếc ghế đá, chẳng kịp trao nhau một cái ôm hay nụ hôn thì lại đã là người dưng của nhau. Người dưng, xa lạ nhưng lại thân quen lắm. Quen vì đã có suốt một khoảng thời trong tớ in đậm bóng hình ấy, nhớ nhung về hình ảnh ấy. Còn lạ vì giờ đây nếu có vô tình gặp lại nhau thì chúng ta cũng sẽ vô tâm bước qua nhau mà thôi. Nếu có thì may ra sẽ là một cái cúi đầu hay mỉm cười để ra hiệu là đã nhìn thấy nhau và chứng minh với người kia rằng mình vẫn ổn.

Chúng ta đến với nhau chẳng có lí do gì, và khi xa nhau cũng thế. Cũng chẳng biết vì sao xa nhau, mà chỉ thấy khoảng cách trở nên xa tầm với còn tình cảm dành cho nhau thì cứ thế nhạt dần, nhạt dần. Để rồi khi quay đầu lại thì cả hai đã bước ngược hướng nhau một đoạn rất xa. Chẳng thể nào giơ tay với lại được nữa. Tình yêu của chúng ta không có những lần hẹn hò, tình cảm và lãng mạn. Nên khi chia tay cũng không có những giọt nước mắt hay sự van xin ai đó đừng bỏ mình mà đi. Chúng ta vẫn cứ lặng im để bước trên một cuộc hành trình mà chưa xác định được đích đến. Phải chăng ngay từ đầu chúng ta đã lầm tưởng và đặt hy vọng quá vội vàng vào nhau.


Hôm nay, chúng ta đã thành hai người lạ. Phải rồi, người lạ từng yêu.

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

Kí ức tháng 5


        Cơn gió của buổi chiều mùa hạ khẽ thổi trên mái tóc tôi. Mới thế mà cũng đã một năm rồi cơ đấy. Xa trường, xa thầy cô, xa bạn bè…Một cuộc sống tự lập được bắt đầu, tưởng rằng sẽ rất thoải mái và thú vị chứ, có ai ngờ đâu là lúc này lòng ta lại trống trải và buồn tới vậy.

         Mùa đã bắt đầu bước sang tháng 5, tháng của những học trò cuối cấp, của những mùa thi, của tiếng ve kêu, của hoa phượng đỏ rực như đốt cháy cả một khoảng trời. Không biết lúc này ở quê ve đã kêu chưa nhỉ? Chắc cũng đã bắt đầu rồi. Ở thành phố này thì chỉ thấy màu hoa phượng mà thôi, đi cùng với nắng, với gió, màu hoa phượng như thiêu đốt cả lòng ta. Ta thổn thức nhớ về ngày xưa, những ngày mà ta còn là một học sinh cấp 3, trên môi vẫn luôn mở những nụ cười vô tư lắm. Nhớ những giây phút trò chuyện, đùa vui với bạn bè. Nhớ, nhớ lắm ánh mắt của lũ con gái, tiếng cười của tụi con trai. Nhớ cả tiếng trống trường mỗi khi tan học…

          Lớn lên chẳng phải là điều mà ta đã từng mong muốn hay sao. Vậy mà lúc này lúc này ta lại ao ước được trở về ngày xưa quá. Ừ thì tuổi thơ đã qua đi, ừ thì ta đã 20 tuổi, ừ thì mọi thứ đã thay đổi…nhưng ta vẫn là ta của ngày xưa đấy thôi. Trong ta vẫn là những kỉ niệm tươi đẹp của một thời mà ta đã từng trải qua!!!

Thứ Năm, 28 tháng 2, 2013

Hạnh phúc gần

Biết được lịch nghỉ Tết kéo dài hơn một tháng, nó náo nức trong lòng vì mong được trở về ngôi nhà thân yêu sau bao ngày xa cách. Thi xong môn cuối cùng, nó thu dọn lại đồ đạc, quần áo, nhưng nó vẫn không quên đi phượt với mấy đứa bạn thân trước khi bắt xe về chỗ anh nó.

Đi phượt với bạn bè quả thực là rất vui, hát hò, ăn uống, tán gẫu… những thú vui của sinh viên. Nguyên cả một ngày trời dành cho bạn bè, giờ là lúc nó ngồi và tưởng tượng ra cái cảnh khi nó đặt chân về ngôi nhà có ba, có mẹ. Chắc ba mẹ nó sẽ vui lắm khi biết nó sắp về. Không biết ba mẹ nó có mập ra chút nào không nhỉ, hay lại ngày càng ốm đi vì phải lao lực kiếm tiền nuôi nó ăn học? Nghĩ đến đây bỗng nhiên nó thấy xúc động lạ thường…và nó thấy nhớ ba mẹ nó ghê lắm.

Sáng hôm sau nó bắt xe xuống chỗ anh nó, chơi hai hôm, anh nó đã đặt vé xe cho nó rồi. Quãng đường từ Bà Rịa về nhà nó khá xa, phải mất hai ngày một đêm hoặc hai đêm một ngày. Ngồi trên xe mà lòng nó hồi hộp lạ thường, thỉnh thoảng nó lại nhắn tin với mấy đứa bạn để giết thời gian, và cũng là báo tin cho bọn chúng là nó sắp về.

Chặng đường dài cuối cùng cũng đã khép lại, nó đã về tới mảnh đất quê hương rồi. Hơn một giờ nó gọi điện cho ba mẹ nó lên đón. Trước hết, nó cảm nhận và thích thú bởi cái lạnh của miền Bắc trong những ngày cuối đông. Nó thích vô cùng, ở trong kia không có cảm giác lạnh như thế này, cho nên nó ngửa  cao cổ để đón lấy từng cơn gió mùa đông khẽ rít. May mà trời không mưa phùn. Ba mẹ nó đã lên tới nơi, nó gặp lại chiếc xe quen thuộc đã gắn bó với nó trong suốt năm học lớp 12, chiếc xe chính là phần thưởng ba mẹ dành cho nó khi nó đạt thành tích cao trong học tập.


Mẹ nó vẫn như ngày xưa, ba nó thì ốm hơn một chút. Ừ, ba mẹ nó cũng đã có tuổi rồi mà. Nó nghĩ thầm và thấy kính trọng ba mẹ nó nhiều hơn. Có lẽ nó may mắn hơn chị và anh nó, mặc dù giờ đây anh chị nó đã có gia đình riêng và kinh tế cũng ổn định. Nó vẫn thường nghe anh chị nó kể lại là ngày bé nó được cưng chiều lắm. Anh chị nó sinh ra trong cái thời kinh tế còn khó khăn, còn nó, sinh ra khi gia đình đã ổn định. Lớn lên do nó học tập tốt cho nên nó cũng chẳng phải làm gì cả. Anh chị nó đã có gia đình rồi, bởi thế ba mẹ lại càng chăm lo cho nó nhiều hơn. May mắn, song nó thấy mình cần có trách nhiệm, nghĩa vụ nhiều hơn với ba mẹ.


Hạnh phúc với nó chính là những phút giây được gần bên ba mẹ, được ngồi cùng ba mẹ để trò chuyện và ăn một bữa cơm đầm ấm. Thế đấy, hạnh phúc chỉ đơn giản vậy thôi, nhưng sao bây giờ nó mới nhận ra cơ chứ. Phải chăng là bây giờ nó mới lớn khôn???