Cùng với Lam Sơn, Đào Duy Từ,
Hàm Rồng, Lương Đắc Bằng…trường THPT Quảng Xương 1 của tôi là một ngôi trường giàu
thành tích về việc dạy và học. Là trường huyện, nằm trên quốc lộ 1A thuộc Thị
trấn Quảng Xương, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa, trong suốt 50 năm qua, trường
đã bồi dưỡng biết bao nhân tài cho đất nước.
Trước đây, với tôi cụm từ Quảng
Xương 1 là một cái gì đó đẹp lắm và cũng khó gần lắm. Bởi tuy chỉ là trường huyện,
nhưng điểm tuyển sinh vào trường cũng khá cao. Và tôi chỉ nghe các anh chị nhắc
tới Quảng Xương 1 như là một nền giáo dục tốt nhất của tỉnh Thanh. Tôi còn nhớ
như in cái cảm giác của một ngày tháng 6 đầy nắng và gió, tôi cùng đứa bạn thân
đạp xe đi mua hồ sơ để thi vào trường, khi đó, trong tôi là cả một niềm mơ ước
và khát khao cháy bỏng. Khát khao sẽ được trở thành học sinh của ngôi trường mến
yêu này. Tôi và đứa bạn thân cũng cùng nhau đi mua hồ sơ để dự thi vào trường
chuyên Lam Sơn, với môn chuyên là môn Văn. Nhưng cuối cùng, vì một lí do đặc biệt
nên tôi không dự thi Lam Sơn mà chỉ thi tại điểm thi Quảng Xương 1.
Sau bao hồi hộp, lo lắng tôi
biết tin mình trúng tuyển vào trường với số điểm khá hài lòng. Lúc đó trong tôi
là cả một niềm vui sướng vô cùng, hạnh phúc vô cùng. Ba năm học tại mái trường
Quảng Xương 1 đã để lại trong tôi biết bao kỉ niệm đẹp tươi và bao bài học quí
giá. Và nếu được gói gọn tình cảm của mình vào một chiếc bản đồ thì Quảng Xương
1 trong tim tôi sẽ có rất nhiều chấm nhỏ đáng nhớ.
1: Cổng trường.
Cổng trường là chấm nhỏ đầu
tiên mà tôi rất ấn tượng. Bởi đó có thể được gọi là chiếc cổng trường “độc nhất
vô nhị” tại tỉnh Thanh Hóa. Cổng trường được xây kiên cố, vững chắc, to đẹp, và
đặc biệt là có chạy chữ bằng đèn Led liên tục, khiến cổng trường bao giờ cũng
là điểm chú ý cho những người đi qua. Trước cổng trường là những hàng cây cảnh
được trồng thẳng lối, xanh đẹp, trông như một công viên thu nhỏ. Cái cổng ấy
cũng ấn tượng với tôi lắm, vì đã có lần tôi đi học muộn và bị nhốt ở ngoài,
nhưng thật may mắn là thầy Hiệu trưởng kính yêu đã cho tôi vào. Nhớ lại cảm
giác lúc ấy là sợ sệt vì theo thường lệ là học sinh đi học muộn thì sẽ không được
vào trường
2: Lớp học C7
Là con trai, nhưng tôi lại đặc
biệt yêu thích môn Văn, bởi vậy ngay từ đầu tôi đã lựa chọn khối C là khối thi
đại học của mình. C7, là một lớp chuyên khối C, chỉ có 8 đứa con trai mà tới 36
đứa con gái. Nhưng quả thực là vui lắm. Tại lớp học C7 tôi đã có rất nhiều kỉ
niệm đáng nhớ. Lớp học C7 của tôi nằm ngay tại tầng 2, phía bên tay phải từ cổng
trường đi vào và ở cầu thang thứ hai (bên cạnh phòng lấy nước) đi lên. Đến năm
lớp 12 thì chuyển sang học tại phòng đối diện với Văn Phòng. Có thể nói rằng dưới
sự chỉ đạo của cô giáo chủ nhiệm Bích Hồng, C7 là một tập thể đoàn kết, vững mạnh
và nền nếp nhất trường. Trong học tập, C7 cũng đứng trong top đầu của trường,
trong đợt thi học sinh giỏi Tỉnh, lớp C7 có số lượng giải nhiều nhất trường,
trong đó có nhiều giải Nhất, giải Nhì, đặc biệt lớp trưởng Bùi Sĩ Hùng dưới sự
dìu dắt, bồi dưỡng của cô Trần Cẩm Ngà đã đem về cho nhà trường giải Nhì quốc
gia môn Lịch sử. Trong kì thi Đại học, C7 có nhiều bạn đạt 20 điểm trở lên,
trong đó bạn Bùi Văn Trọng là thủ khoa của trường Học viện chính trị quân sự,
vinh dự được nhận giải Hoa trạng nguyên của TW Đoàn.

3: Văn phòng đoàn.(Phòng phát
thanh).
Không phải là cán bộ Đoàn,
nhưng tôi lại có thể ra vào văn phòng Đoàn một cách thoải mái. Vì tôi làm bên
công tác phát thanh của trường trong suốt 2 năm học 11 và 12. Tôi còn nhớ khi
đó tôi cùng làm với Lan Phương T1, Thủy T3, các bạn đều học sau tôi 1 khóa. Tôi
chịu trách nhiệm trong chuyên mục phát bài hát sinh nhật vào thứ tư và thứ sáu
hàng tuần. Lúc nào cũng vậy, tôi luôn phải đến sớm để phát bài hát vào lúc đầu
giờ, cũng như là xin ra chơi sớm hơn để kịp phát bài hát vì giờ ra chơi của trường
chỉ có 5 phút. Có thể thấy rằng mục phát thanh của trường rất hay và ý nghĩa.
Vì đó là những phút giây thư giãn, thoải mái sau mỗi giờ học, và cũng là nơi gửi
gắm những tình cảm của tuổi học trò mới lớn.
4: Sân thể dục, nhà tập đa
năng
Tôi rất lười và không hề thích
học thể dục chút nào. Nhất là lại học thể dục vào những tiết 4, tiết 5 của những
ngày hè, hay là những ngày mùa đông giá rét. Khi đó thì ngại ơi là ngại. Nhưng
bây giờ tôi lại thèm được trở về sân thể dục ấy một lần. Nhớ lắm những bài tập
thể dục với thầy Hưng, những bài học quốc phòng với thầy Định. Mà ngày ấy các
thầy bao giờ cũng ưu tiên tôi vì tôi vừa ngoan lại hay giúp các thầy trong công
việc ghi chép và tính toán. Năm lớp 12 tôi còn đạt giải 3 trong kì thi Học sinh
giỏi môn Quốc phòng của thầy Định. Kết quả tổng kết của tôi là 9,9. Vui ghê gớm.
Không chỉ có sân thể dục rộng rãi, trường còn đầu tư xây dựng nhà tập đa năng để
đảm bảo học thể dục và tổ chức các sự kiện trong những ngày thời tiết xấu.
5. Thư viện.
Tôi tin rằng có những bạn học
tại trường nhưng chưa bao giờ đặt chân lên thư viện một lần. Còn tôi nói chung
là lên thư viện tương đương với những giờ học chính trên lớp. Năm lớp 10 thì
chúng tôi thường lên thư viện đọc báo hay tạp chí, thỉnh thoảng có tìm một vài
tài liệu phục vụ cho việc học. Lên lớp 11 và 12 thì tôi thường xuyên lên thư viện,
nhất là giai đoạn ôn luyện đội tuyển và ôn thi Đại học, thư viện là nơi tốt nhất
để tôi tự học. Năm lớp 11 tôi ở đội tuyển Địa, năm lớp 12 tôi xin chuyển sang đội
tuyển Văn của cô Mai Hương, ngoài ra tôi còn thi học sinh giỏi môn Quốc phòng nữa
nên cô Nga và cô Hà thư viện đều biết. Mỗi lần mượn tài liệu là các cô lại ưu
tiên. Thỉnh thoảng có lên mạng tìm tài liệu thì lại nhờ các cô in hộ cho. Khi
thi xong tôi rất nhớ thư viện, có khi không có gì cũng đi xuống nói chuyện với
các cô cho vui.
6. Phòng họp tổ Văn.
Hiếm có một học sinh nào mà được
vào phòng họp tổ của các thầy cô. Riêng tôi thì tôi lại được vào cả phòng họp tổ
Văn, tổ Sử - Địa – Công dân và cả tổ Sinh nữa. Đó là nơi các đội tuyển được các
thầy cô cho vào để tự học. Ý thức của những bạn học đội tuyển rất cao, vì thế rất
ít khi nói chuyện hay làm việc riêng. Khi nào căng thẳng quá thì ghé sang các đội
tuyển khác một tí rồi lại về. Có lần sang tổ Sinh chơi, thầy Thuận bắt gặp, thầy
hỏi: “Đố bay mà tìm được câu thơ mà có cả Sinh lẫn Văn”. Tôi vừa cười vừa đáp lại
: thưa thầy “Yêu nhau và sinh con đẻ cái” thầy ạ. Đó là câu thơ trong bài Đất
Nước của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm. Thật sự là có rất nhiều những kỉ niệm khi đi
học đội tuyển. Nhất là những buổi học tối, có ngày học chính buổi sáng, buổi
chiều học thêm, tối ở lại học đội tuyển. Mệt nhưng lại vui. Nhớ cả cái ngày
20-11 cả đội tuyển Văn đạp xe lên nhà cô Phượng chơi. Rất xa, mãi ở Đông Hương
hay Đông Sơn gì đó. Có đi mới thấy được nỗi vất vả của cô. Quãng đường từ nhà
cô tới trường không gần chút nào, vậy mà cô vẫn đi dạy vào những buổi tối. Và từ
đó cũng thấy được tình cảm của thầy cô dành cho học sinh lớn đến nhường nào. Vẫn
nhớ như in câu nói : “Tết nay là không có chơi bời đâu nhá. Coi như năm nay
không có Tết đi, năm sau chơi bù” của cô Mai Hương. Mãi tới 28 Tết đội tuyển mới
được nghỉ, đã thế lại còn cầm trên tay hàng chục đề Văn, mỗi đề là 3 câu. Về đến
nhà là lăn vào viết. Chỗ nào trong nhà cũng thấy Văn là Văn.
7. Ghế đá, cây cổ thụ.
Mấy cái ghế đá chỗ mấy cây cổ
thụ to, cao trước Văn phòng luôn là chỗ ngồi lí tưởng của học sinh lớp C7. Mỗi
khi đi học thêm buổi chiều là lại ngồi ở đó, mỗi khi đi học đội tuyển là ngồi ở
đó. Hẹn hò nhau cũng ra đó ngồi. Vì ở đó rất mát, nhiều người qua lại, tha hồ
mà nhìn ngắm, mà chuyện trò.
Sân trường một ngày đầy nắng
Sẽ còn rất nhiều những kỉ niệm,
những chấm tròn đáng nhớ khi nghĩ về mái trường Quảng Xương 1 thân yêu. Với
tôi, được học ở trường là một niềm vinh dự lớn, một niềm tự hào lớn. Vì ở đó là
nơi đã nuôi dưỡng tôi trên con đường tri thức, nơi cho tôi gặp những người Thầy,
người Cô, người bạn đặc biệt không bao giờ quên. Giờ đây tôi lại tiếp tục trên
con đường nhà giáo, dẫu biết sẽ gặp nhiều khó khăn, nhưng nhìn thấy các thầy cô
trong lòng tôi lại càng thấy mến yêu con đường mình lựa chọn. Yêu lắm mái trường
Quảng Xương 1 thân thương !!!