Thứ Tư, 31 tháng 12, 2014

Đôi khi tớ nhớ đến cậu

Ngày đó cũng chỉ vì hai đứa thấy cô đơn nên mới mỉm cười và nắm tay nhau cùng bước đi trên cùng một đoạn đường. Ngỡ tưởng sẽ là hạnh phúc trọn vẹn của một mối tình ngọt ngào, ai ngờ đó không phải là tình yêu mà chỉ là sự chống chếnh của cảm xúc. Vì cô đơn quá nên mới liều nắm tay người kia và mặc định rằng đó là tiếng gọi của trái tim, là hành động của cảm xúc yêu đương thực sự.

Sau này cả hai mới tự nhận thấy rằng suốt một thời gian qua đã lầm tưởng, đã tự làm đau lòng mình. Thế rồi tự buông tay nhau để tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm một nửa, mặc dù những bước đi ấy là vô định và mất phương hướng hoàn toàn. Nhưng có lẽ thà vô định và mất phương hướng còn hơn là để cho tan nát con tim vì đã yêu lầm và tin lầm. Quá khứ ngọt ngào không thể làm vơi bớt vết thương lòng quá lớn. Nhưng chẳng hiểu sao cứ mỗi lúc buồn nhất, con người ta lại cứ nhớ về những gì đẹp đẽ của một thời đã qua. Càng nghĩ lại càng đau, và càng đau thì lại càng thấy tiếc nuối quá khứ ấy nhiều hơn.

Nhưng đôi khi tớ vẫn nhớ về cậu, nhớ về những cảm xúc đã qua của một thời. Từ rất lâu rồi, cảm xúc yêu thương không còn trong tớ nữa kể từ sau ngày chúng mình chia tay!

Tổng kết năm 2014

Vậy là mai thôi đất trời lại bước sang một năm mới. Một năm với biết bao sóng gió, khắc khoải của đợi chờ, của tìm kiếm đã đi qua. Năm mới, hy vọng sẽ bình yên và suôn sẻ hơn những gì đã qua.

Năm qua, mọi thứ với mình đều tốt. Duy chỉ có chuyện tình cảm là vẫn một vết thương chưa lành. Thành ra vẫn đau nhói mỗi khi nhớ lại những tháng ngày đã qua. Hôm nay, 31/ 12/ 2014, mình tự tổng kết lại xem mình đã làm được những gì của một năm qua.

1.     Về học tập

Kết quả học tập ở loại Khá, đạt chỉ tiêu so với mong đợi. Học kì 2 của năm 2 được học bổng. Đó là một niềm vui.



Năm nay mình không tham gia một khóa học nghiệp vụ nào cả. Dự tính là tới hè sẽ tham gia khóa nghiệp vụ báo chí và tin học. Còn anh văn tính sau @_@. Mặc dù anh văn với mình là một nỗi kinh hoàng.

2.     Cuộc sống

Vẫn vậy, không có gì thay đổi với mình. Nói chung là vẫn ổn, trừ những lúc không ổn lắm ^^. Mình cảm thấy mình chín chắn và biết suy nghĩ hơn nhiều. Biết tính toán cho tương lai, biết đặt ra những mục tiêu để cố gắng hoàn thành. Biết tự chăm sóc bản thân mình tốt hơn. Đúng là không ai yêu mình thì mình phải tự yêu lấy chính mình thôi.

Tham gia chương trình TSMT của Thành Đoàn TP. HCM, mình đảm nhiệm cái chức Đội trưởng đội Truyền Thông, to ơi là to. Mà qua đó học được khá nhiều điều. Nhất là thấy mình rất nóng tính, và mình nghĩ rằng khả năng quản lí, sắp xếp công việc của mình cũng chẳng đến nỗi nào.

3.     Bạn bè

Rất tốt, bạn bè trên giảng đường Đại học là những đứa tuyệt vời. Rất hợp tính cách, và cả học tập…Nói chung là mớ quỷ với nhau.



Có thêm những người bạn, người em khi tham gia một số chương trình cùng Hội SVTH tại TP. HCM.

Có thêm bạn mới trong chương trình TSMT của Thành Đoàn TP. HCM.

4.     Sự nghiệp viết lách

Năm nay viết nhiều hơn cả, viết lách vốn đã là niềm đam mê, sở thích của mình rồi. Mình biết con đường mình đi là con đường vòng, rất gian nan, nhưng mình nghĩ mình sẽ làm được điều mình muốn. Vất vả một chút cũng không sao, quan trọng là thành quả cuối cùng.

Mình vẫn là CTV quen thuộc của báo Văn hóa Đời sống Thanh Hóa, báo Tiền Phong, Tuần báo Văn nghệ TP. HCM, báo điện tử Nhịp sống thời đại, báo VTM.

Năm sau, mình hy vọng vẫn duy trì tốt phong độ này và làm được nhiều điều hơn nữa. Nhất là về việc học tập và viết lách. Phải duy trì kết quả học tập từ loại Khá trở lên. Còn viết lách thì phải thân thiết hơn với Tiền Phong và VTM để sau này còn có cơ hội xin việc nữa.

Năm mới gần tới, chúc những người mình yêu thương và cả bản thân mình luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và thành công trong cuộc sống!

Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2014

Mình chia tay bao lâu rồi?

Bao lâu rồi chúng mình không còn nói chuyện với nhau. Bao lâu rồi chúng mình chẳng còn nhắn tin cùng nhau. Bao lâu rồi chúng mình không còn mất ngủ vì lo lắng cho nhau?

Câu hỏi ấy thật khó trả lời phải không …? Khó không phải vì chúng ta không thể xác định được một khoảng thời gian chính xác, mà khó vì lòng người giờ đây đã đổi thay và mọi kỉ niệm xưa giờ đang dần phai mờ trong tâm trí.

Trước đây chúng ta cứ ngỡ là cả hai sẽ cùng nắm chặt tay nhau và đi đến cuối đoạn đường tình yêu. Nhưng khi mới bắt đầu, chúng ta đã lạc nhịp với nhau mất rồi. Vì thế, những bước tiếp theo khiến cả hai chông chênh và dần xa nhau. Đến bây giờ đã là hai đường thẳng cắt nhau và đi ngược chiều nhau. Chúng ta chỉ giao nhau tại một điểm duy nhất, để rồi mãi mãi không còn được nhìn thấy nhau.

Ngày hôm nay đã là bao lâu rồi kể từ ngày chúng ta thôi nắm tay nhau? Khoảng thời gian ấy sao ngỡ như mới hôm qua thôi mà khi giơ tay níu giữ thì lại chẳng thể nắm, bắt được điều gì. Chúng ta đã không còn bên nhau. Phải, giờ đây chúng ta đã xa nhau.


Hình như chia tay không phải là điều đáng sợ nhất trong tình yêu thì phải. Điều mà người ta lo sợ nhất khi yêu nhau đó là khi một trong hai thay lòng đổi dạ. Hoặc là sẽ chấm dứt hết tình cảm hoặc là vẫn tiếp tục đi cùng nhau thêm một đoạn đường nữa. Nhưng đó là đoạn đường của khổ đau và nước mắt, có cả một chút hy vọng người kia sẽ suy nghĩ lại. Nhưng sau đó là tuyệt vọng vì mọi thứ không thể khác hơn.

Khi yêu nhau, chúng ta chỉ có một lí do duy nhất: đó là yêu mà thôi. Còn khi chia tay, chúng ta có vô vàn những lí do: ba mẹ anh không thích em, anh có người khác rồi, chúng ta không hợp nhau, chúng mình tạm xa nhau một thời gian để xem lại tình cảm của cả hai…Phải thôi, khi yêu, cả hai thường nồng nhiệt, sôi nổi tin tưởng và hy vọng lẫn nhau nên chẳng có lý do nào khác cho tình cảm ấy cả. Đó chỉ có thể là yêu thôi. Nhưng khi chia tay thì chỉ một trong hai lạc nhịp, còn người kia vẫn cố níu giữ, vì thế chúng ta cần phải tìm cho mình nhiều lí do để biện hộ cho sự thay đổi đó. Còn nếu cả hai đã hết tình cảm với nhau thì chia tay là điều tất yếu, hoặc trước đó cả hai đã lầm tưởng  thứ tình cảm khó xác định kia là tình yêu nên mới nắm tay nhau đi cùng một đoạn đường.


Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014

Noel về

Tháng 12 lại đã đi gần hết được chặng đường của mình. Hôm nay đã là 24, ngày Noel rồi đấy. Chẳng năm nào mình đi chơi Noel hay lễ liếc gì cả, đôi khi cũng thấy buồn nhưng nghĩ lại thì cũng kệ, có sao đâu. Cả năm, 364 ngày còn chẳng đi đâu thì thêm một ngày nữa cũng không phải là điều ghê gớm lắm.

Sắp thi học kì, gần một tuần nữa là thi những môn đầu tiên. Kì này mình học 7 môn, đã thi trước 1 môn, kết quả chẳng khả quan lắm. Không đến nỗi rớt nhưng môn đó là tự chọn tự do nên cũng muốn điểm cao một xíu. Làm niên luận 4 môn liền, có lẽ mình làm nhiều nhất lớp, mà không biết điểm sao nữa. Chỉ thi có 2 mô, toàn môn thật là ghê gớm. Chưa hề đọc một chữ nào trong đầu. Chắc trước ngày thi một tuần phải lăn lóc ra học. Mà chẳng hiểu 2 môn đó lại thi trùng vào 1 ngày mới khổ. Chắc là vật vã lắm đây với em Ấn Nhật và cụ Nguyễn Trãi. Ấn Nhật thì còn có tài liệu mà học chứ Nguyễn Trãi thì không có một tí gì luôn. Đến là khổ.

Kỳ này mình mong rằng điểm sẽ tiếp tục được trên 3 chấm và quyết tâm giành học bổng. Không biết cái ước mơ nhỏ nhoi ấy của mình có thực hiện được nổi không.  @_@. Chứ kì sau là 10 môn, mà toàn môn ghê gớm, khủng khiếp. Nguy cơ rớt còn rất cao chứ đừng nói tới học bổng.

Tết năm nay không về. Hè không biết có về không nữa. Cảm thấy mình già và nhớ nhà lắm rồi. Hè nếu có về thì cũng phải đầu tháng 8 mới về được. Hy vọng lịch nghỉ hè năm nay vẫn như mọi năm, vì như thế thì tháng 9 mới học và tháng 8 mình có thể vẫn tung tăng ở quê để đón bão như những ngày xưa.

Chuẩn bị đi kiến tập tại Tòa soạn báo Tiền Phong, có chút háo hức và hồi hộp. Chỉ đi có 3 tuần thôi nhưng mà cũng phải lên kế hoạch và chuẩn bị sẵn nhiều thứ. Dù sao thì được làm công việc mình thích cũng đã là một may mắn và là niềm vui lớn rồi. Vì thế mình quyết tâm phải kiến tập thật tốt, năm sau nếu được thực tập ở ngoài thì vẫn sẽ xin về đó lần nữa. Hy vọng ra trường có thể về đó làm.

Lâu rồi chẳng viết lách gì, hôm trước có qua Hot Vteen (báo VTM) nhận nhuận bút. Không ngờ là lại lòi ra một bài được đăng mà mình không biết, làm làm cho nhuận bút của mình tăng lên một phần đáng kể. Chỉ tiếc là những số báo đó không còn ở tòa soạn nên mình không xi được và cũng chẳng kịp mua để giữ lại làm kỉ niệm chút nào. Buồn thật đấy.

Noel và Tết dương lịch đang đến gần. Ngày mai mình về chỗ anh, nghỉ ngơi 4 ngày rồi lên để chiến đấu với kì thi sắp tới. Thèm lắm cái không khí bình yên ở quê rồi!

Hình ảnh đi xem "Để mai tính 2" cùng nhóm bạn thân lớp Đại học.


Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

Mười hai (12)

Đã bước sang giữa tháng 12. Tháng cuối năm, bận rộn nhiều thứ. Và năm nay, có lẽ là năm đầu tiên mình cảm thấy công việc và học tập túi bụi đến vậy.

Kể ra thì cũng nếm trải những cảm giác của việc học dồn dập như thế này từ những ngày học cấp 3 rồi. Hai năm đi thi HSG Tỉnh là hai năm có một cái Tết không trọn vẹn, phải làm quá nhiều bài tập. Và vui cũng chẳng dám hết cỡ vì sợ xong Tết thi không có giải thì “bốc cám”.

Năm nay, mình thi ít số môn hơn, chủ yếu làm niên luận. Cũng sợ, tuy không sợ rớt nhưng lại sợ bài điểm không cao như thi bình thường.

Mấy này Sài Gòn lạnh thấy rõ, sáng dạy cảm giác thoải mái vô cùng. Chuẩn bị lấy đồ đi học kiểu gì cũng phải khoác thêm cái áo khoác cho đỡ lạnh. Nhưng trưa thì trời vẫn nắng đổ lửa như thường.

Hôm qua đi đạp xe cổ động chương trình “Đông ấm xứ Thanh 2014” tại đầu cầu TP. HCM mà trời nắng ghê gớm. Mệt ghê gớm, mỏi chân ghê gớm, và đen đi ghê gớm. Nhưng bù lại là chiều về được một bữa hát hò ra trò với mấy đứa em. Vui dã man ý ^^. Với mình thì dù có đang buồn đến mấy chứ cứ nói đi karaoke là kiểu gì cũng phải có mặt.

Tuần trước có một buổi hẹn hò với mấy bác đã ra trường rồi. Vui thật đấy, nửa năm rồi mới gặp lại các chị. Ai cũng đi làm rồi, nói chung không thất nghiệp là may mắn, còn làm trái ngành, lương chưa thỏa mãn cũng là điều bình thường. Ngồi nói chuyện mà lại nhớ về hồi đầu năm 2 mới quen các bác. May mà mấy bác ấy còn ở lại Sài Gòn làm việc, chứ về quê thì mình buồn thật ấy, chẳng còn ai mà chém gió các kiểu nữa.

Còn những 2 bài niên luận, trong khi cuối tháng 12 phải nộp. Đau đầu quá, chừa lại toàn phần khó thành ra bế tắc. Nhất là môn phương Tây, làm vớ vẫn, ôi mong sao đạt điểm khá là tốt lắm rồi. Còn bài về Thạch Lam thì đầu tư nhất, cơ mà cái kiểu thầy chấm vậy thì có khi em cũng đứt như giây lạt. Đến là lo.

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014

Sài Gòn mùa trở lạnh

Mấy hôm nay Sài Gòn bắt đầu trở lạnh. Sáng dậy và chiều tối có cảm giác se se, thoải mái, dễ chịu vô cùng. Những ngày này ngoài miền Bắc thì chắc là đã lạnh lắm rồi đây. Cái lạnh làm người ta thêm ngại, lười hơn so với bình thường. Khoái nhất vẫn là cảm giác đắp chăn và nằm trên giường xem tivi. Mình ít có cơ hội như thế thật.

Mười tám năm sống ngoài Bắc, là 18 mùa đông trôi qua, vậy mà mình thấy dường như mình chưa kịp hưởng thụ cái lạnh ngọt ngào ấy thì phải. Bởi vì mình có chịu để ý gì đâu. Thấy sao ngày đó mình vô tâm quá. Mình lại còn sợ mùa đông nữa chứ. Mười tám năm đi học, tối đến là ngồi vào bàn học rồi. Khi đó chỉ mong sao thoát khỏi cái cảnh ấy. Giờ thì lại thèm được như ngày ấy biết bao.

Mình thấy học rồi cũng chẳng biết mai này làm gì. Ngày mai thì cứ để ngày mai lo, nhưng nghĩ lại thì không lo sao được. Ngày xưa mình cũng học đâu đến nỗi đâu, mình cũng trường học trường điểm, học đúng khối, cũng thi học sinh giỏi này, học sinh giỏi nọ. Thế rồi vẫn là một đứa trượt Đại học đấy thôi. Giờ theo ngành này thấy sao mà nó gian nan đến vậy. Ngày mai chẳng biết làm gì nữa.Lo lắng cho cả một đoạn đường dài phía trước. Lo lắng cho cả bố mẹ vì nuôi mình ăn học mà không biết sau này mình có trả ơn được không.

Năm nay mình không về Tết. Nhớ nhà, nhớ bố mẹ, nhớ bạn bè lắm chứ. Nhưng mà vẫn phải ở lại ăn Tết với anh. Đôi khi trong cuộc sống có nhiều thứ dẫu muốn một đằng nhưng chúng ta vẫn phải chấp nhận làm khác đi để người khác vui lòng. Mình cũng chẳng biết là hè mình có về được nữa không. Hay là phải tới tận Tết năm sau mới về được.

Bố mẹ mình ngày một già yếu, nhất là bố mình. Mẹ mình cũng một đời khổ sở vì chồng, vì con. Tương lai rồi chị mình cũng vậy. Mình thương chị mình lắm. Biết chị khổ lắm mà có làm gì được đâu. Bản thân mình còn chưa lo nổi cho mình nữa…



Thứ Năm, 4 tháng 12, 2014

Lo!

Đôi khi tôi chỉ ước được như đứa cùng phòng trọ. Sống mà chẳng bao giờ phải suy nghĩ về một điều gì. Sống thoải mái, vô tư và cả một chút vô tâm nữa. Nó đặt lung xuống là có thể ngủ được. Nó chỉ cần nói “Mệt quá, ngủ cái đã” là khi tôi quay sang nó đã say giấc nồng rồi. Chẳng bao giờ quan tâm dọn dẹp phòng, mọi thứ bừa bộn một chút cũng chẳng sao. Và nếu tôi không dọn thì chắc không ai dám bước chân vào cái phòng trọ của chúng tôi mất. Đấy là sự thật.

Tôi ước được như nó, bởi kết quả học tập với nó cũng chẳng quan trọng gì, một kì trung bình nó cứ rớt ½ trên tổng số môn đăng kí. Và cái quan trọng nhất là nó hình như chẳng có chuyện gì để suy nghĩ thì phải. Một ngày của nó chỉ là ăn, nằm, xem phim, chơi game, đi học. Có hôm nó giật mình tỉnh giấc khi đồng hồ điểm 8h sáng “Chết cha, hôm nay kiểm tra 45 phút”. Hồng hồng chạy xuống đánh răng rửa mặt, sau đó thẫn thờ bước lên “Nhớ nhầm, hôm nay mới là thứ 2, thứ 4 mới kiểm tra”. Ôi sao mà cuộc đời nó đã tới vậy. So về cân nặng chắc nó gần gấp đôi tôi. Quả là một sự bất hạnh.

Tôi suy nghĩ về nhiều thứ của cuộc đời mình. Suy nghĩ về những mối quan hệ giữa tôi với những người xung quanh. Suy nghĩ xem hôm nay mình cần làm gì, tuần sau mình phải làm gì. Mọi thứ tôi đều phải tính toán, ấy vậy mà mọi việc đôi khi vẫn cứ lung tung hết cả lên.

Tôi sợ thứ gọi là thời gian. Tôi đang lo cho chính tương lai của mình. 2 năm nữa, ra trường, tôi sẽ làm gì đây? Một câu hỏi mà tôi luôn tự hỏi chính mình và có lẽ, phải đợi 2 năm nữa mới có được câu trả lời. Mẹ tôi vẫn bảo, mọi thứ không sắp đặt được đâu con. 2 năm nữa mọi thứ thay đổi nhiều lắm. Có việc làm hay không có việc làm vẫn là một câu hỏi khó. Hôm nay có thể dự định sau này làm nghề này, nhưng mai lại thấy nó chẳng hợp. Và 2 năm nữa thì lại càng khó đoán trước và tính toán.


Ngày trước, lúc còn bé tôi cứ nghĩ gì chứ sau này nhất định phải ở quê, học ở đâu thì học, về quê là chắc chắn rồi. Vậy mà giờ đây, tôi lại thích ở Sài Gòn đến lạ. Với tôi Sài Gòn dễ sống hơn. Dẫu sau này già thì chắc chắn Sài Gòn không phải là một nơi thích hợp với tôi nữa. Ở Sài Gòn, người ta quan tâm vừa đủ, vô tâm vừa đủ. Không tò mò, cũng chẳng đến nỗi hời hợt. Sống ở Sài Gòn dễ thở hơn nhiều, mặc dù ở Sài Gòn người ta mở mắt ra là phải kiếm tiền. 

Thứ Hai, 1 tháng 12, 2014

Chào tháng 12

Có những nẻo đường chỉ còn những bước chân
Khi mà chúng mình lại vừa đi qua đó
Anh buông tay để mình cười, rồi chia thành đôi ngả
Em buồn lòng cũng chẳng nói nên câu
Em trở về với những ngày xưa
Những ngày vô tư, vui – buồn chẳng bao giờ để ý
Đôi khi vẫn thấy lòng mình đau đến lạ
Vì yêu rồi sao có thể quên hết được một ai

Có một ngày anh vô tình gặp lại em
Em tưởng mình sẽ cúi đầu và chạy vào nơi nào đó
Nhưng anh ơi em đã là em của thời thơ dại
Vẫn cứ cười, cứ nói như xưa
Em nhoẻn miệng cười rồi cứ thế bước qua anh
Đâu có phải là vì em trốn tránh
Chỉ là bởi lòng em đã yên bình trở lại
Và chúng mình hiện tại đã là người dưng

Anh như chết lặng vì em đã bước qua
Vì lòng anh lại trở về kí ức của một ngày xưa hạnh phúc
Tay ta nắm, chân ta bước trên những con đường quen thuộc
Vậy mà giờ chúng ta lại đi ngược vào cuộc đời nhau

Kệ thôi anh vì đời đâu phải là giấc mơ
Cũng nào phải là một bản nháp để có thể sửa mỗi khi sai trái
Ta đã mất nhau kể từ phút giây mình chia thành hai ngã
Nên bây giờ nếu có gặp thì cũng sẽ là chỉ cắt vào nhau thôi



Tháng 12 về khi trời vẫn còn là một cơn nắng dài. Vẫn còn ngột ngạt và bức bối nhiều điều. Lại thèm một cơn mưa để yên lòng sau những cơn đau của tình ái. Mình bây giờ sao khác mình của ngày xưa tới vậy chứ. Có khi nào mình cứ mãi mãi như thế này không? Mình sợ. Sợ lắm!

Chào tháng 12, chào tháng mới, nhưng lại là tháng cuối cùng của một năm. Một năm bớt sóng gió nhưng nỗi đau vẫn còn dai dẳng đến ngày hôm nay.

Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2014

Đống đá hạnh phúc

Chúng tôi gọi đó là “đống đá hạnh phúc”, cái tên nghe hấp dẫn, lãng mạn và gây được sự chú ý với bao người mỗi khi nhắc tới. Có gì đâu, cũng chỉ là một đống đá, những viên đá dùng để xây móng nhà đổ dồn lại một chỗ, tạo nên một khối thống nhất, hoàn chỉnh. Lại nằm ngay ở vị trí đắc địa, nơi mà bên cạnh là rặng tre, phía trước là cánh đồng bất tận, xa xa là những ngôi nhà, và ngay trước mặt là con đường làng quen thuộc.

Thành một thói quen, tối đến, đám thanh niên trong làng lại tập trung ra đó ngồi, kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Mặc cho bụi bay mù mịt vì xe cộ đi qua cũng khá nhiều. Những buổi tối mùa hè là khoảng thời gian mà chúng tôi ra đống đá ấy ngồi nhiều nhất, con đường làng ngày mùa phủ đầy rơm rạ, ếch nhái cứ thế thi nhau ca bài ca gọi hè, ve cũng điên tiết mà rao gọi để dằn mặt lại cái nắng nóng. Những ngày mất điện lại càng đông vui hơn. Vì hòn đảo ấy thoáng mát và lộng gió vô cùng. Ngày mùa, đứa nào cũng phải ra đồng, nếu không thì cũng ở nhà lo liệu lúa, rơm rạ, nấu cơm, trông em…thế nên chỉ có buổi tối là nhàn rỗi. Mà thời trẻ trung ấy giấc ngủ có là gì đâu, cứ phải vui cái đã, rồi thì về ngủ một mạch tới sáng cũng chẳng sao.

Tôi lớn lên trong sự thay đổi mau lẹ của nơi mình sống. Từ một con đường trải đầy hoa dại hai bên, những rặng kè mà loài sẻ thi nhau ríu rít. Giờ đây thay bằng con đường bê tông hóa, rộng hơn, bằng phẳng hơn. Rặng kè ấy cũng đã được chặt phá…Những kí ức của tuổi thơ cứ hiện về trong tôi rõ rệt mỗi khi tôi về quê. Từ nhà tôi, trông thẳng ra con đường làng quen thuộc, giờ sao thấy xa lạ quá. Và có lẽ thật bất hạnh cho thế hệ sau tôi, bởi chúng sẽ chẳng biết những cái thú vui mà ngày bé chúng tôi đã từng trải. Lộn vòng trên những đống rơm, rạ mà người ta phơi, tập trung ra đầu làng và làm huyên náo cả một vùng. 

Tạm biệt tháng 11

Vậy là chỉ mai thôi sẽ bước sang một tháng mới. Tháng cuối cùng của năm 2014, nghe sao mà buồn da diết tới vậy. Mới đó mà đã một năm rồi cơ đấy.

Tháng 12, tháng của những cơn mưa phùn dai dẳng, tháng của những cơn gió lạnh tê tái lòng người. Tháng 12, tháng của tình yêu thương!

Năm nay, tháng 12 về mà trời vẫn là cái nắng như đổ lửa.Vẫn biết thành phố hoa lệ này làm gì có mùa đông, nhưng vẫn hy vọng vào một buổi sớm mai thức giấc, bất chợt cảm nhận được cái lành lạnh của mùa đông.

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

Nhớ về những cảm xúc đã qua

Xem lại bộ phim Việt Nam “Cầu vồng tình yêu” mà mình từng yêu thích một thời. Đến bây giờ vẫn giữ nguyên cảm xúc như vậy. Thấy hay, ý nghĩa, chất chứa nhiều triết lí, và cũng cảm động lắm với hai từ gọi là tình yêu. Bộ phim với những diễn viên không chỉ có sắc mà còn có tài diễn xuất và nhập vai một cách hoàn hảo. Mình thích nhất nhân vật Bà trẻ trong đó, mình thấy mình cũng có một phần tính cách giống vậy. Thích tự do, luôn sôi nổi nhưng không có nghĩa là vô tâm, hời hợt với cuộc sống này.



Mình cười nhiều, bạn bè thấy mình luôn vui vẻ nhưng không có nghĩa là mình không bao giờ khóc hay để tâm một chuyện gì trong thời gian dài. Mình suy nghĩ nhiều hơn về đêm, mỗi lúc ngả lưng xuống sau những giờ học, giờ ngồi làm bài. Suy nghĩ về nhiều thứ. Nuối tiếc quá khứ, buồn cho hiện tại, và cả trông chờ, lo lắng ở tương lai. Dạo này lại hay mất ngủ khiến mình cảm thấy ốm yếu ghê gớm. Bài tập cũng khá nhiều, phải làm bài, đọc bài, suy nghĩ cũng khá mệt nữa.

Gần 2 tháng nay mình dừng hẳn việc viết lách để tập trung vào học và nghỉ ngơi. Mình chỉ sợ khi muốn viết lại thì cảm xúc lại chai lì mất.

Tháng 11 lại bước sang những ngày cuối cùng. Chưa bao giờ mình thấy thời gian trôi nhanh như bây giờ. Lại chuẩn bị kết thúc học phần và thi cuối kì. Và như vậy là lại sắp đến Tết. Mình già rồi thì phải, vì bây giờ không còn háo hức, đợi chờ từng ngày cho đến Tết nữa. Tết này mình cũng không về nhà, ở lại ăn Tết cùng gia đình anh Huấn. Buồn thật, cũng chẳng muốn đâu, nhưng vì bị chi phối nhiều thứ nên đành lòng làm vậy thôi. Hè chẳng biết mình có về không, vì mình cũng muốn ở lại tham gia tiếp sức mùa thi và theo học một vài khóa học đào tạo nghiệp vụ này nọ.

Giờ đây mình muốn có một chuyến đi đâu đó. Bọn bạn rủ phượt Vũng Tàu, nhưng đang đắn đo vì biết bao bài vở đang đón đợi. Với cả tiền cũng là cả một vấn đề với mình bây giờ.

Tháng 12, tháng cuối cùng của năm. Hy vọng mọi điều tốt đẹp sẽ đến với mình!

Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

...

Dạo này mình hay suy nghĩ lung tung mọi thứ quá. Nhất là chuyện tình cảm. Suy nghĩ quá nhiều về nó khiến mình cảm thấy mệt mỏi ghê gớm. Cũng chẳng phải là gì mới mẻ, chỉ là sống lâu trong sự cô đơn, đôi khi người ta lại thèm được cùng hẹn hò với một ai đó.

Đúng là dính vào chuyện tình cảm rồi thì khó mà dứt nó ra được. Ngày xưa, có đứa bạn thân mình nó bắt đầu yêu, thỉnh thoảng ó hay hỏi mình phải làm sao. Mình thì cứ thẳng mà nói, đang học yêu đương cái gì. Học xong rồi thì tha hồ yêu, vẫn chưa muộn.


Bây giờ đến mình, thật là. Mọi thứ cứ rắc rối và luôn khiến mình phải suy nghĩ. Mình thấy buồn ghê gớm. Giá mà không bắt đầu thì có lẽ sẽ chẳng có kết thúc như ngày hôm nay. Hoặc giá mà mình bắt đầu muộn hơn thì bây giờ chắc chưa phải là kết thúc đâu. Mình chỉ sợ không chỉ hôm nay, ngày mai, mà mãi mãi mình vẫn sẽ như thế này…

Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014

Không cảm xúc

Lâu rồi, tôi lại mới ngồi viết những gì mình đang suy nghĩ. Cuộc sống quá bộn bề, nhiều thứ, cho nên dù có cô đơn tôi cũng không thấy mình cô quạnh. Bởi có quá nhiều việc phải làm, chẳng còn thời gian để nghĩ tới việc khác nữa. Ngay cả cảm xúc của mình tôi cũng không còn quan tâm.

Tôi vốn là người sống nội tâm và hay suy nghĩ. Mới gặp, người ta sẽ thấy tôi cực kì ít nói. Thường thì với người lạ ai cũng ít nói và ngại giao tiếp cả. Còn khi ở bên những người thân quen thì tôi nói nhiều vô kể, nhất là với mấy đứa bạn trên lớp Đại học, cứ bên chúng nó là tôi nói liên hồi, nói không ngừng nghỉ luôn.

Tôi hay suy nghĩ về đêm. Những lúc đó, tôi năm im, suy nghĩ về nhiều thứ. Trong đó tôi sợ nhất là nỗi cô đơn. Thực ra tôi luôn suy nghĩ đơn giản mọi chuyện để dễ hòa nhập và dễ sống hơn. Nhưng tôi vẫn sợ đi đến cuối cuộc đời mà mình vẫn phải một mình như vậy. Mới 20, nhưng tôi đã chuẩn bị tâm lí cho mọi thứ. Tôi vốn cũng chẳng phải là người nguyên tắc và nội quy lắm (trừ công việc), tôi thích sống thoải mái, tự do. Nhưng nhiều lúc vẫn thấy mình thật cô đơn trong cuộc sống này.

Đã gần 2 năm rồi điện thoại của tôi chẳng còn những tin nhắn kiểu yêu đương nhắng nhít. Đã 2 năm rồi tôi không còn cười khi nhận được tin nhắn của ai đó. Và đã lâu lắm rồi chúng tôi chẳng còn nhắn tin với nhau, số điện thoại đó cũng không còn nằm trong danh bạ của tôi nữa. Tôi đã thay đổi được thói quen của mình, đó là chủ động nhắn tin cho một ai đó. Tôi cũng chẳng còn khuyên người ta phải sống thế này, phải làm thế kia nữa. Bởi đôi khi người ta chỉ hỏi cho vui chứ trong tâm họ đã có câu trả lời.

Ở cái tuổi 20 này, người ta thường chỉ nghĩ tới những gì đang đến và sẽ đến. Người ta sống hết mình với thực tại, lãng quên đi quá khứ, không nghĩ nhiều đến tương lai. Tôi cũng muốn có thể sống được như họ. Nhưng tôi lại luôn nghĩ về quá khứ. Có lẽ tôi quá ủy mị chăng? Hay tôi là kẻ “ăn mày quá khứ”? Cũng có thể lắm chứ! Nhưng, mấy ai trong đời có thể sống tốt hơn, vững hơn khi không suy nghiệm về những gì mình đã trải qua.

Với tôi, những gì đã qua luôn là những kí ức đẹp. Dẫu trong hiện tại nó có làm con tim tôi tan nát đi chăng nữa. Tôi luôn tự nhủ phải sống hết mình cho hiện tại, sống trọn vẹn cho từng phút giây. Phải sống để thấy đời mình ý nghĩa. Và hôm nay sẽ là một kỉ niệm đẹp khi ngày mai nghĩ lại.

Người ta có thể chủ động được mọi thứ, nhưng lại luôn bất lực trước con tim. Tôi cũng không phải trường hợp ngoại lệ. Hôm nay tôi cô đơn, ngày mai cũng vậy, ngày sau,  ngày mai nữa…Có phải cả đời này tôi vẫn sẽ cô đơn!


Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

Tháng 11, tháng của những yêu thương

Khi những chiếc lá vàng cuối cùng của mùa thu rụng xuống, cũng là lúc tháng 11 bước về, báo hiệu đông đã sang. Mùa đông, tôi gọi mùa này là mùa của những yêu thương. Bởi lẽ khi cái lạnh tràn về khắp nẻo cũng là lúc người ta muốn gần gũi, ôm trọn một ai đó trong vòng tay.

Tháng 11 về, trời bình yên đến lạ thường. Sẽ chẳng còn những cơn mưa vội vã của đất trời Sài Gòn nữa. Nắng cũng dần trở nên yếu ớt hơn. Chính vậy mà con người ta như bừng sáng sau những cơn mê dài của những cơn mưa. Thức dậy sau những héo hon vì cái nắng gay gắt của mảnh đất mang tên Bác.

Những ngày của tháng 11, lòng người rộn rã bởi những yêu thương. Những sáng mùa đông thức dậy sau một cơn ngủ dài trong chăn ấm áp, người ta muốn lười thêm một chút để níu giữ cái hơi ấm của ngày hôm qua. Dẫu đã lớn nhưng vẫn muốn nũng nịu với thời gian vậy.



Tháng 11 về khi bầu trời nhiều mây đen nhưng chẳng bao giờ rơi một hạt mưa nào cả. Cái màu nâu xám của mây trái ngược hẳn với tâm trạng của con người. Bởi nếu trời cứ tươi sáng, chói chang như những trưa hè thì có lẽ người ta chán ngán mà chẳng muốn ra đường nữa. Còn mùa đông thì ngược lại, trời cao mát mẻ, có khi gió thổi lành lạnh lại khiến yêu đời, yêu người hơn.

Tôi thích những buổi sáng của những ngày tháng 11. Thức dậy sớm hơn một chút để tận hưởng của những ngày đầu mùa đông với bao yêu thương được đong đầy từ nỗi nhớ. Bỗng thấm trong mình những giai điệu nhẹ nhàng mà đã từng được nghe đâu đó ở một góc quán café. Tôi cứ thích lặng im nhìn bầu trời qua khung cửa sổ. Để lòng phơi phới trở lại sau những cơn mưa của nỗi nhớ và đau thương. Gác lại những bộn bề của cuộc sống, cứ lẳng lặng để nhìn thời gian trôi và tận hưởng cái trong lành của những buổi sớm mai. Thế thôi cũng đủ để thấy ấm lòng giữa một mùa đông giá rét.



Những của tháng 11 này, người ta nô nức đi mua cho mình những bộ đồ mùa đông hợp mốt, để diện lên người khi đi chơi với người yêu. Hay đơn giản chỉ là bước ra đường để cho mọi người cùng ngắm. Cả thành phố bỗng trở thành một sàn diễn thời trang với quy mô hoành tráng và nhiều mẫu mã. Bước ra đường dẫu có đi một mình thì bạn cũng chẳng cảm thấy cô đơn và tẻ nhạt chút nào. Vì thế mà tháng 11 là tháng tôi bước ra khỏi phòng nhiều nhất. Vừa là để ngắm cái tiết trời vào đông. Và vừa là để được thấy cuộc sống quanh mình luôn tươi mới và tràn trề sức sống. Như vậy, sao ta lại còn cảm giác cô đơn!

Tôi gọi tháng 11 là tháng của yêu thương là bởi chính vậy. Nếu không có người yêu thì tự bạn hãy yêu lấy chính bản thân mình. Đơn giản vì cuộc sống luôn mang lại cho ta nhiều điều thú vị. Không có ai nắm ta thì hãy tự mình nắm tay mình, đó cũng là cách để ta chẳng hề thấy bơ vơ. Thiếu một người thì trái đất vẫn quay. Cho nên đừng vì không có một ai đó để yêu thương mà lại chọn vùi đi những tháng ngày tươi đẹp phía trước.

Tháng 11, tháng của những yêu thương đang về. Hãy cứ hy vọng vào một ngày mai tươi sáng và ấm áp đang đợi bạn. Còn hôm nay, hãy mỉm cười thật tươi khi vừa mới thức dậy. Hít một hơi thật sâu để tạo năng lượng cho ngày mới, tháng mới và một mùa đông mới.

Chào tháng 11, tháng yêu thương đang về!

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2014

Vụn vặt

Đôi khi tôi tự thấy tuổi trẻ của mình thật nhọc nhằn biết bao. Nỗi nhọc nhằn đó chẳng phải là do lao động cực nhọc, mà là vì lênh đênh giữa hai đầu: QUÊN – NHỚ.

Đôi khi tôi muốn một mình trong phòng, tay cầm điếu thuốc rồi luôn miệng phì phèo. Xung quanh mờ ảo bởi khói thuốc cứ từ từ chiếm lấy không gian. Nhưng rồi lại sợ, sợ là mới chỉ đưa lên miệng thôi thì tôi đã sặc khói thuốc tới tím tái cả người rồi. Bởi vì từ bé tới giờ tôi chưa bao giờ hút thuốc. Ngày bé, chỉ một lần duy nhất, khi cậu tôi bảo đi châm cho cậu điếu thuốc, tôi đã thử cái cảm giác của nó. Suýt nữa thì đã lao đầu xuống sông vì không làm chủ được tay lái.

Có những hôm lang thang một mình ở những con đường quen thuộc, về muộn, tôi tấp vào một hàng tạp hóa. Mua vội vài lon bia, gói đậu phộng, thế rồi về phòng cũng một mình làm như thật. Chỉ được một lon là đã phải chạy lên chạy xuống, vì có lẽ …tôi bị yếu thận thì phải ^ ^.

Chẳng biết bao giờ tôi mới hết kiểu sống như trôi. Đã 2 năm nay, tôi luôn phó mặc mọi thứ, đôi khi chẳng còn làm chủ chính bản thân mình. Để mặc những cảm xúc ngự trị mà quên đi rằng lí trí mới là thứ làm người người ta tỉnh táo được. Bây giờ, thói quen sống như một dòng nước trôi đã khiến tôi bỏ qua nhiều thứ. Có lẽ tôi đã đánh mất nhiều thứ: đam mê, tuổi trẻ, người cũ. Tôi hốt hoảng, tự bảo mình phải sống cho ra sống. Nhưng rồi lại đâu vào đó, bởi chẳng một điểm tựa để vin vào.



Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

Viết cho những ngày cuối tháng 10


Cuộc đời là những chuyến đi. Tuổi thanh xuân như một con tàu. Trong chuyến đi của mình, con tàu mang tên cuộc đời sẽ phải ghé lại nhiều ga như những con tàu bình thường khác hay ghé. Và có lẽ, Ga tình yêu và Ga hạnh phúc là nơi mà con tàu nào cũng muốn ghé nhất. Nhưng cuộc đời nào phải những giấc mơ, sẽ có những sân ga mang tên Ga trăn trở, Ga khổ đau, Ga hoài niệm, Ga bình yên. Làm sao để biết chính ta sẽ dừng lại ở ga nào hay ghé ga nào trước và ghé ga nào sau?

Sau những yêu thương có khi là giận hờn, sau những đau khổ có khi sẽ là bình yên. Người ta vẫn thường mong muốn những điều tốt đẹp đến với mình, nhưng rồi lại quên đi những đau khổ mà mình đã từng gây cho người khác.

Sau những tháng ngày rong ruổi ở mọi sân ga, người ta lại sẽ tìm về và ngồi lại với nhau để cùng chiêm nghiệm, hàn huyên về những gì mình đã từng trải. Để rồi sẽ có những kí ức buồn được khơi lên từ những thương đau vốn đã từng được giấu kĩ. Có khi là một niềm vui nhanh chóng đến rồi vội vã đi. Nhưng có lẽ ở cái tuổi ngồi lại với nhau để nói chuyện, người ta sẽ chẳng còn đủ sức để mà giận hờn hay oán trách nữa đâu.


Ngày mai, chuyến tàu cuộc đời tôi sẽ ghé sân ga nào???

Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2014

Tạm biệt tháng 10

Hôm nay, ngày cuối cùng của tháng 10. Vậy là chỉ mai thôi, đất trời lại bước sang một mùa mới. Mùa đông đã bắt đầu gọi cửa từng nhà, lùa những hơi lạnh vào trong từng kẽ lá. Đông về trời lạnh, nhưng mong rằng lòng người sẽ ấm áp.

Bao năm nay tôi vẫn là một kẻ cô đơn khi mùa đông về tới. Vẫn một mình những lúc buồn vui. Và nghĩ lại thấy mình có một lựa chọn đúng đắn khi đặt chân vào mảnh đất mang tên Bác này. Thành phố này làm gì có mùa đông để mà người ta xúng xính những bộ quần áo mới, làm gì có cái lạnh khi mỗi sớm mai thức  dậy thèm ngủ nướng thêm năm, mười phút cho đã cái công làm ấm chỗ mất cả tối qua.

Những ngày mùa đông này tôi lại thích được trở về quê. Để hít hà cái không khí lạnh ngắt đến tái tê lòng người. Tôi thèm cái cảm giác phải can đảm lắm mới có thể thò tay vào chậu nước để có thể rửa mặt và đánh răng mỗi sớm. Thèm cái cảm giác ấm áp khi ngồi trong bếp lửa hồng.

Ai rồi cũng phải lớn, cũng phải trưởng thành. Ai cũng phải dã từ tuổi thơ với biết bao kí ức tươi đẹp. Tôi chẳng muốn mình lớn một chút nào. Tôi chỉ muốn mình được ở mãi cái tuổi 16, 17 mà thôi. Cái tuổi “ăn chưa no, lo chưa tới”. Cái tuổi ấy sao mà hồn nhiên, vô tư tới vậy.

Giờ đây, khi đã 20 tuổi. Bắt đầu bước ra đường, bắt đầu có cả những thành công và thất bại. Tôi thấy nản lòng và chán ghét ghê gớm. Tôi chỉ sợ rằng một lúc nào đó tôi không còn bước vững trên con đường đời thăm thẳm của mình.

Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2014

Cho những tháng ngày đẹp nhất của tuổi 20

Tuổi thơ luôn là khoảng thời gian quí giá và đẹp nhất của cuộc đời con người. Bởi tuổi thơ luôn mang lại cho chúng ta nhiều niềm vui, dẫu rằng những niềm vui đó thật bình dị và giản đơn. Đôi khi chỉ là một cái kẹo mút của đứa bạn cùng lớp, hay những buổi chơi đồ hàng với mấy đứa cùng xóm cũng khiến chúng ta vui mãi cho tới tận ngày hôm sau. Ở cái tuổi vô tư, vô lo, vô nghĩ ấy quả thực là rất đẹp và rất đáng nhớ. Nhất là khi chúng ta lớn, bước ra đời với cuộc sống xô bồ, tấp nập, để tìm lại những khoảng trống bình yên như những tháng ngày của tuổi thơ thì thật không dễ chút nào.

Nhưng tuổi thơ đẹp chỉ bởi vì khi đó chúng ta còn là một đứa trẻ. Chúng ta đang được sống trong vòng tay yêu thương của cha mẹ. Chúng ta chỉ có một khoảng không gian cố định là một chốn thôn quê yên ả, hoặc là không gian chật chội trong những khu nhà cao tầng, nhà tập thể. Và ở cái tuổi ấy, chúng ta chưa hề có một chút trải nghiệm nào với cuộc sống bên ngoài. Chính vì vậy mà cái đáng quý và cái đẹp ở tuổi thơ của mỗi người chính là sự yên bình.


Tuổi thơ tôi cũng đáng yêu, đáng quý như bao người khác. Nhưng nếu để nói về một khoảng thời gian đáng sống nhất trong đời thì riêng tôi, và có lẽ còn nhiều người khác nữa sẽ chọn cho mình một khoảng thời gian khác. Đó chính là những tháng ngày của tuổi 20.

Tuổi 20 đi cùng với những suy nghĩ, trải nghiệm và vấp ngã của cuộc đời. Tuổi 20 là những suy tư và những phát hiện mới mẻ của chúng ta về cuộc sống. Ở tuổi 20, trái tim bạn luôn rực lửa với tình yêu cuộc sống và cả tình yêu lứa đôi. Sẽ có những giọt nước mắt khi tan vỡ mối tình đầu, sẽ có những vấp ngã, thất bại khi tự mình bắt tay vào làm một công việc gì đó. Và cũng sẽ có những giọt nước mắt của sự vỡ òa khi đặt chân tới một vùng đất mới, một chân trời mới. Sẽ có niềm vui của những thành công.

Tuổi 20, bạn đã bắt đầu tự mình làm được mọi thứ, bạn đã tự quyết định được mọi công việc của bản thân. Tuổi 20, bạn có thể xách ba lô lên và tự đi phượt một mình. Trải dài những bước chân của mình trên những vùng đất mà bạn chưa bao giờ tới. Ở tuổi 20, bạn sẽ gặp được những con người mới. Có những người chỉ bước qua bạn một lần trong đời. Nhưng cũng sẽ có những người sẽ gắn bó với bạn lâu dài hơn, và có thể là cùng bạn đi tới suốt cuộc đời chẳng hạn.

Tuổi 20, đôi khi bạn sẽ khóc một mình, rồi tự lau nước mắt và đứng dậy sau những vấp ngã. Tuổi 20, có khi bạn tự cười một mình khi nghĩ về những kỉ niệm vui buồn đã qua. Hai mươi, sẽ có cả những bồng bột, bốc đồng của cái tuổi mới lớn, nhưng chắc chắn đằng sau đó sẽ là những kinh nghiệm, bài học quý giá được rút ra.

Hai mươi tuổi, bạn hãy luôn sống hết mình và cháy hết mình với những đam mê, khát khao của tuổi trẻ. Sống trọn vẹn từng phút giây để thấy rằng cuộc đời mình không hề tẻ nhạt và phí hoài.


Hai mươi tuổi, bạn hãy tự mình thực hiện một chuyến đi xa. Bước ra khỏi cái thế giới quen thuộc, những con người quen thuộc để đến với những điều mới lạ và thú vị ở phía trước. Hai mươi tuổi, bạn hãy thử làm một công việc nào đó, vừa là để có thêm một khoản kha khá vào cuối tháng, và cũng là để hiểu hơn về nỗi vất vả của mẹ, cha khi nuôi bạn lớn khôn tới ngày hôm nay. Hai mươi tuổi, bạn hãy bắt đầu yêu đi. Có thể là một tình yêu đơn phương cũng được. Còn nếu là sự rung động của cả hai trái tim thì quả là không còn điều gì tuyệt vời bằng.

Thời gian luôn là thứ nghiệt ngã và là thủ phạm để cướp đi những gì tươi đẹp của ngày hôm qua và hôm nay. Thời gian trôi qua cũng chính là lúc đời người ngắn lại. Tuổi 20 cũng thế, vụt đến rồi vụt đi như những cơn mưa đầu hạ. Chính vậy mà hãy sống sôi nổi, nhiệt tình với mỗi ngày của tuổi 20. Sống và trải nghiệm để sau này không một lần phải tiếc nuối.

Cho những tháng ngày đẹp nhất của tuổi 20!

Thứ Tư, 22 tháng 10, 2014

Tuổi thơ dữ dội

Tự nhiên nhớ về cái hồi còn học lớp 9, lớp 10 kinh khủng. Ngày đó đang ở tuổi ăn, tuổi chơi. Chả phải lo nghĩ gì, cứ thế ngày hai buổi cắp sách tới trường, tối về ngồi vào bàn học mấy tiếng rồi lên giường đi ngủ. Chả phải suy nghĩ, bận tâm về một việc gì.

Nhớ nhất cái hồi học lớp 10 với lớp 11. Khi đó suốt ngoài quanh quẩn ở bên nhà Huế, Hương, Diệp. Mấy đứa chơi thân với nhau từ hồi còn “cởi truồng tắm mưa”. Hơn nữa lại là anh chị em trong nhà nên lại càng thân thiết, gắn bó. Nhớ những trưa mùa hè, trời oi nồng, nóng bức. Trưa nào cũng vậy, cứ ăn cơm xong là lại sang nhà Huế ra mấy cái gốc cây ngoài vườn ngồi chơi, hát hò, kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện. Vui ơi là vui. Có hôm thì ở nhà ngủ trưa rồi đến 2 giờ gì đó là sang, ngồi tán phét với nhau một hồi tới 5 giờ chiều mới lếch xác về nhà nấu cơm cho bố mẹ. Nhớ cả những buổi nhà gặt, phải ở nhà phơi lúa, rơm rạ đủ kiểu. May một cái là mình rất ít khi phải ra ngoài ruộng, có khi còn chẳng biết nhà làm ruộng ở những chỗ nào nữa. Những buổi tối mùa hè, ăn cơm xong là cũng đạp x era ngoài đường chơi. Trời mát mẻ, đầy trăng sao. Nhớ nhất là những hôm mất điện, nhà nào nhà nấy cũng chỉ có cây đèn dầu với cái quạt mo, cứ thế thay nhau quạt phành phạch. Rồi đủ thứ chuyện nói với nhau, chuyện gia đình, chuyện mùa màng, ngồi nghe mấy phụ huynh kể chuyện mà thấy thích thích.

Cái ngày đó con đường vào làng mình còn chưa làm. Hai bên đường là hai dãy hoa xuyến chi nở tứ mùa trong năm. Rồi cái khúc vào làng thì có thêm dãy kè. Mà mình nhớ ngày bé hay ra đó thả diều lắm luôn. Chiều nào cũng thế, mấy đứa cứ lấy cái túi bóng rồi ăn trộm vài sợi dây bì của bố mẹ, thế là cong đít chạy để cho diều cất cánh. Đứa nào khéo tay thì làm diều dấy để chơi trội. Mà hình như ngày xưa mình dở nhất mấy trò này, làm chả bao giờ nó bay cao. Lớn lên tí nữa thì bắt đầu vui với cái thú vui chim cò, lùng sục khắp đồng ruộng, các thứ cây để bắt chim về nuôi. Ấy thế mà cứ con nào lớn lớn là lại chui tọt vào bụng mèo. Có con thì chết vì nhớ mẹ nó. Thế nhưng vẫn cứ nuôi, mãi rồi cũng chán.

Nhớ mấy buổi tối mà cứ vác chiếu ra đường ngồi. Ngày đó chả biết bụi biếc là gì. Cứ thế hít vào, có khi bây giờ đang còn cả mấy cân bịu trong người cũng nên. Rồi còn cả cái trò dọa ma nữa. Thật là ghê gớm. Làm hình nộm người rồi dọa mấy người đi đường. Có người thì sợ, có người thì quay lại, lùa cho mấy đứa chạy toán loạn. Mình nhớ cái lần mặc áo dài trắng rồi dọa mấy đứa đi học thêm về, chúng nó chết khiếp luôn. Còn bọn mình thì được một trận cười vỡ bụng.

Nhớ cứ đến mùa là sang nhà Huế ăn ổi, ăn bưởi. Sang nhà chị Diệp ăn bòng bòng. Nhớ ghê gớm. Nhớ cả cái hồi mà phim Vườn Sao Băng nó đang thịnh hành và là bộ phim hot dành cho giới trẻ nữa. Mấy đứa chơi ở đâu thì chơi, cứ đến đúng giờ là kéo nhau về nhà Hương coi, tranh nhau với “Em là định mệnh của đời anh” mà mợ Huệ đang coi. Ôi cái ngày đó nó vui là thế, thú vị là thế. Mà giờ đây mỗi nơi rồi. Đứa Nam, đứa Bắc, chả biết có dịp nào tụ họp đầy đủ nữa không!



Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2014

Dành tặng những người phụ nữ tôi yêu

Thiên thần có rất ít trong cuộc sống trần thế, và hầu như là tôi chưa bao giờ được thấy thiên thần cả. Có lẽ vì vậy mà Thượng Đế đã tạo ra người phụ nữ để có thể thay thế những thiên thần khiến cho cuộc sống này trở nên tươi đẹp và ý nghĩa hơn rất nhiều.

Trong cuộc đời của một gã 20 tuổi như tôi, đã có biết bao người con gái đi ngang đời tôi. Tôi trân trọng họ vừa đủ, yêu thương họ vừa đủ, thân thiện với họ vừa đủ. Mọi thứ mới chỉ là đủ thôi, chứ thực sự với tôi họ chưa phải là một người quan trọng trong số những người quan trọng của cuộc đời tôi. Bởi vì tính tới giờ phút này, tôi vẫn chưa có một để yêu thương! Tôi đang cô đơn!

Nhưng hiện tại trong trái tim tôi luôn dành một thứ tình cảm đặc biệt để dành tặng những người phụ nữ mà tôi yêu quý. Họ chính là những người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời của tôi.

1.      Bà ngoại

Những năm tháng tuổi thơ của tôi gắn liền với hình ảnh của một người bà thân thuộc. Nhà tôi cách nhà bà không xa lắm, chỉ đi bộ vài phút là tới nơi. Bên đó lại có mấy đứa em nhà cậu và những người bạn hàng xóm, vậy nên sáng nào tôi cũng sang bên đó chơi. Bà ngoại tôi hiền từ, nhân hậu. Bà thích nhai trầu và nghe radio. Bà ngoại tôi sống tình cảm và dễ bị xúc động. Tôi rất thích những món ăn bà nấu, nó rất ngon và mang một vị đặc trưng.

Đến nay, ngoại tôi đã gần 80 tuổi. Hằng ngày bà vẫn đi xung quanh làng để trò truyện với những cụ già. Đó với tôi là một nét đẹp văn hóa của những làng quê Việt Nam. Ngày bé, thỉnh thoảng tôi vẫn theo bà đi sang nhà hàng xóm rồi ngồi nghe các bà, các mẹ nói chuyện.

Tôi nhớ khi mình còn nhỏ, cứ mỗi tối bà ngoại lại xách lên nhà tôi một chùm ổi chín mọng, thơm ngon, khi thì là một miếng mít, quả bưởi. Những thức quà quê đó dần dần đã đi sâu vào kí ức của tôi. Mà tới bây giờ mỗi lần nghĩ lại, tôi thấy ấm áp đến vô cùng.

Tết vừa rồi tôi về nhà, gặp lại bà. Bà hiền từ, phúc hậu. Đôi mắt đã hằn lên những vết chân chim của những tháng ngày nhọc nhằn nuôi con cháu. Tôi chỉ ước mình có th63 nhỏ lại và xà vào lòng ba như ngày thơ bé.

2.      Mẹ

Ngày bé tôi rất sợ mẹ, bởi mẹ hay đánh đòn tôi. Bố tôi thì không, ông hầu như chẳng bao giờ đánh tôi. Mỗi lần tôi bị mẹ đánh, ông đều vỗ về, an ủi tôi.
Khác với bà ngoại, mẹ tôi là một người phụ nữ bản lĩnh, giàu nghị lực và tài giỏi. Mọi việc trong gia đình đều do một tay mẹ tôi vun vén. Bố tôi hiền lành, ít nói. Vì thế mẹ tôi phải thường xuyên gánh vác những công việc, mà đáng ra đó là những công việc của đàn ông. Mẹ tôi là một người phụ nữa quyết đoán, mọi thứ đều do mẹ tôi chủ động làm, ngay cả việc anh, chị tôi lập gia đình cũng vậy.

Mẹ tôi có sức chịu đựng giỏi. Nhưng bà hay tủi thân và khóc.

Đến bây giờ, dù đã 20 tuổi đầu nhưng tôi vẫn phải xin tiền mẹ hàng tháng. Mẹ vẫn phải lo toan, bươn chải để nuôi nấng tôi ăn học.

Tôi luôn tự hào vì là con của mẹ.

3.      Chị gái

Ngày chị tôi đi lấy chồng tôi khóc một trận như mưa. Anh trai tôi là người vốn bản lĩnh, mạnh mẽ nhưng cũng không kìm nén nổi những giọt nước mắt vì thương chị.

Từ nhỏ chị gái tôi đã phải lao động nặng nhọc. Lớn lên, sự nghiệp học hành chẳng thành nên chị càng vất vả hơn trong cuộc sống mưu sinh. Chị gái tôi rất hiền và chịu khó lam lũ. Công việc dù có nặng nhọc tới đâu chị cũng không bao giờ than vãn với ai. Có lẽ vì thế mà mẹ tôi luôn dành một sự quan tâm sâu sắc tới chị.

Chị tôi đi lấy chồng, tôi biết về bên nhà chồng, chị phải chịu đựng nhiều thứ lắm. Chẳng được như hồi ở nhà. Nhưng có lẽ đó là số phận của chị rồi. Tôi chỉ ước chị có thể mạnh mẽ và bản lĩnh như mẹ tôi, để có thể sống tốt và làm chủ được mọi thứ.




20/ 10, chúc những người phụ nữ tôi yêu luôn khỏe mạnh và sống vui vẻ, hạnh phúc. Tình yêu vốn dĩ là thứ tình cảm chẳng nói nên lời. Chỉ vậy thôi.

Thứ Ba, 14 tháng 10, 2014

Một ngày mệt mỏi

Hôm nay Sài Gòn nắng, cái nắng gay gắt làm người ta khó chịu và mệt mỏi. Có lẽ bởi sau những ngày mưa, người ta quen với cái không khí dịu mát, và đôi khi là ẩm ướt rồi. Cho nên thay đổi của thời tiết, dù chỉ một chút cũng khiến nhiều người tỏ ra khó chịu.

Hôm nay, tôi học  3 ca, từ sáng tới chiều. Sáng phải đi học sớm. Dậy từ lúc 5h30, tối qua gần 1h mới ngủ. Sáng ngủ dậy đã cảm thấy rất đau đầu rồi. Nhưng vẫn phải cố gắng đi học. Ngồi trên lớp, thực ra là chả được chữ gì vào đầu, mặc dù ghi chép bài đầy đủ. Nhưng cái miệng vẫn không ngừng hoạt động.

3h chiều là tan ca. Về phòng, nằm nhưng đầu vẫn đau. Chẳng ngủ được nhưng dù sao cũng thoải mái hơn là phải ngồi trên lớp.

Gần 7h tối, bước ra khỏi phòng, đi xuống để ra ngoài ăn tối. Tôi có thói quen là ăn hủ tíu ở một quán gần đó. Mà một điều lạ lùng là mỗi khi mệt tôi đều cố gắng ra đó ăn. Bởi ăn đồ nóng xong, người toát hết mồ hôi và đầu cũng nhẹ hơn rất nhiều. Hôm nay đặc biệt hơn mọi ngày, vì khi bước ra là gặp mấy bạn nữ phòng dưới, vậy là ngồi ăn cùng. Rồi sau đó mấy đứa rủ nhau ra siêu thị ăn chè, rồi xuống công viên gần đó tám đủ thứ chuyện trên trời dưới biển.

Rồi hơn 8h lại về phòng. Để rồi giờ ngồi lạch cạch gõ những dòng chữ này. Đôi khi tôi muốn viết, viết nhiều và thật nhiều. Nhưng rồi những dòng cảm xúc cứ vội đến rồi vội đi. Hôm nay, vì sợ cái Blog nó mốc meo nên phải tự thuật lại một ngày của bản thân thế này đây. ^^



P/s: Buổi tối, ra ngoài cảm giác thật thú vị. Thoải mái, trời mát mẻ, mặc dù là có nhiều khói bụi. Nhưng vẫn không sao. Ngồi ở công viên lại càng có nhiều cảm xúc hơn. Giá như cuộc đời này ta chả cô đơn. Thì có lẽ những buổi tối cuối tuần, thậm chí cả tuần ta sẽ chẳng phải ngồi ở nhà lạch cạch thế này đâu, vì sẽ có cùng ai đó cùng ta đi dạo…

Thứ Ba, 7 tháng 10, 2014

Một mình thì có sao đâu

Trong cuộc sống này vốn dĩ không ít những lúc chúng ta phải trải qua cảm giác một mình, cảm giác cô đơn và bơ vơ. Không ai trong cuộc đời có thể giữ trọn trong tay mình hai chữ gọi là hạnh phúc. Có chăng chỉ là chính chúng ta tự mặc định rằng cuộc sống của mình vẫn ổn, vẫn hạnh phúc đó thôi. Chứ thực sự thì ai chẳng có những phút giây chán nản, mệt mỏi.

Cuộc sống vốn đã là vậy, tình yêu lại càng khó nói hơn. Bởi tình yêu xuất phát từ trái tim và cái đích đến của nó cũng chính là trái tim của đối tượng mà mình hướng tới. Chuyện của lí trí đôi khi vẫn khó nói, huống gì là chuyện của cảm xúc, tình cảm. Những thứ vốn dĩ rất mãnh liệt nhưng lại không dễ để thốt nên lời. Bạn đã từng yêu một ai đó bằng cả trái tim. Nếu rồi thì chắc có lẽ bạn sẽ hiểu được những khó khăn trong chuyện tình cảm. Còn nếu câu trả lời là chưa, thì có lẽ phía trước bạn là cả một con đường dài. Và chắc chắn khi bước đi trên con đường đó, bạn sẽ có cơ hội nếm trải đủ mọi cảm giác như chính tôi đã từng trải qua.

Yêu một người vốn dĩ không khó. Nhưng để trái tim người ta cũng hướng về mình thì thật không đơn giản chút nào. Có thể bạn may mắn vì bạn có một tình yêu trọn vẹn và xuất phát từ hai phía. Nhưng cũng có những mối tình đơn phương khiến trái tim tan nát đến xé lòng.

20 tuổi, tôi đã từng trải qua những mối tình. Đơn phương cũng có mà song phương cũng nhiều. Tôi chẳng đa tình như người ta từng nói. Chỉ đơn giản, chừng nào người ta còn thiết sống thì hẳn là người ta sẽ yêu, và chừng nào người ta còn tha thiết yêu thì chắc chắn rằng người đó cũng ham sống đến tột độ.

Tôi đã từng nếm trải qua cảm giác cô đơn, và tôi nhận ra nó cũng chẳng đáng sợ như nhiều người vẫn tưởng. Cái chính là ở bản thân mỗi người tự nhìn nhận vấn đề như thế nào mà thôi. Và nếu bạn trót đem lòng yêu một người, nhưng người đó lại không có chút mảy may nào với bạn, thì bạn ơi xin hãy đừng vội buồn. Bởi thế giới 7 tỉ người, và quanh bạn vẫn còn rất nhiều người cùng chung cảnh ngộ.

Hai từ “hạnh phúc” đâu có gói gọn trong tình yêu. Bởi đôi khi hạnh phúc chỉ là một sớm mai thức dậy đón chào ánh bình minh bằng một nụ cười khe khẽ. Hay một bữa cơm ấm cúng bên gia đình, bạn bè. Bạn có một công việc để làm, một tương lai để trông chờ, hy vọng, thì hạnh phúc vẫn ở quanh bạn đấy thôi.

Một mình cũng chẳng sao cả. Một mình vui thì hát, buồn thì khóc. Đơn giản là vậy. Tự tạo cho mình một niềm đam mê, một sở thích, tạo một thói quen mới để rồi lấp đầy đi những khoảng trống của sự cô đơn. Khi đó bạn sẽ nhận ra rằng một mình vẫn rất thú vị và không hề nhạt nhẽo tí nào.

Có thêm một người chưa hẳn đã vui, và thiếu đi một người cũng chưa chắc sẽ buồn. 

Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2014

Tôi sợ ngày mai

20 tuổi, tôi đã bớt mơ mộng về tương lai và đau khổ về những gì đã xảy ra trog quá khứ. Tôi luôn sống với hiện tại của mình, sống trọn vẹn từng phút giây trong đời. Bởi tôi đã nhận ra được rằng thời gian là thứ quí giá nhất, và thời gian cũng chính là khởi đầu cho mọi thứ trong cuộc đời.

20 tuổi, tôi suy nghĩ thoáng hơn, chín chắn hơn. 20 tuổi, tôi tự thấy mình chưa bằng ai cả. Bằng tuổi tôi, những đứa bạn đã bắt đầu kiếm ra tiền. Quả thực tôi cũng tự kiếm ra tiền, nhưng đó chỉ là những số tiền ít ỏi, tôi không làm thêm bất cứ việc gì. Tôi chỉ tập trung vào việc viết lách, một công việc mà tôi yêu thích. Nguồn nhuận bút tôi thu lại chẳng bao nhiêu. Hằng tháng, bố mẹ vẫn gửi tiền đều đều cho tôi, suốt từ năm nhất tới giờ, và chắc chắn họ còn phải nuôi tôi tới khi tôi tốt nghiệp. Hai từ “tốt nghiệp” khiến tôi lo sợ. Tôi sợ vì tốt nghiệp xong mình sẽ làm gì đây? Mình sẽ tự sống như thế nào đây khi bố mẹ không còn gửi tiền hằng tháng nữa.

Hai năm nữa, khi tôi 22, tôi sẽ bị “ném” ra cuộc đời, không biết tôi có bơi nổi giữa muôn vàn sóng gió ấy hay không!